“Cô, cô đang cãi nhau với ai thế ạ? Cãi nhau làm cháu đ/au cả đầu.”

Sự lạnh lùng trên gương mặt Thẩm Vọng Thư tan biến ngay tức như băng tuyết gặp nắng.

Cô ấy vội vã bước tới, động tác nhẹ nhàng vuốt lại mấy sợi tóc con trên trán cháu trai.

“Không cãi nhau, chú của cháu nói chuyện hơi to tiếng một chút thôi. Sao không ngủ thêm chút nữa?”

Thẩm Tử C/âm b/éo môi, ánh mắt lướt một vòng quanh bàn ăn.

“Cháu bị đói nên tỉnh thôi. Nhưng mà bánh mì nguội ngắt thế này thì ăn kiểu gì được?”

“Cháu muốn ăn bánh bao gạch cua ở cửa hàng gia truyền phía tây thành phố.”

Thẩm Vọng Thư cừng chiều vỗ vỗ vai cậu ta.

“Được, cô đi m/ua cho cháu ngay đây. Cháu uống tạm chút sữa ấm Iót dạ chào đã.”

Cô ấy quay đầu nhìn tôi, giọng điệu lại trở về vẻ lạnh lùng không thể chối cãi.

“Tu Viễn, anh đi giặt tay bộ đồ thể thao Tử C/âm vừa thay ra đi, giặt máy sẽ hỏng chất vải đấy.”

“Còn nữa, bảo Tiệm Hồng ở ban công thì ên phận một chút, đừng hở chút lại ra ngoài rót nước, làm phiền Tử C/âm tập đàn.”

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, ánh mắt dán ch/ặt vào cô ấy.

“Tiệm Hồng không phải người hầu của em, tôi cũng không phải bảo mẫu của nhà họ Thẩm.”

Động tác thay giày cao gót của Thẩm Vọng Thư khựng lại.

Cô ấy đứng thẳng dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt của một người lớn nhìn đứa trẻ đang vô lý.

“Tu Viễn, anh có thể đừng có lúc nào cũng chi li tính toán như vậy được không?”

“Anh đã cưới tôi thì phải có phong thái của người lớn, đừng có hở chút lại hẹp hòi như thế.”

Nói xong, cô ấy đẩy cửa bước ra ngoài.

Thẩm Tử C/âm bôi ly sữa, bước đến trước mặt tôi.

Cậu ta nhìn Lục Tiệm Hồng đang mồ hôi nhề nhại ngoài ban công, bỗng nhiên cười một tiếng.

“Chú, em trai chú thật là chăm chỉ nhỉ.”

“Tiếc là, người đầu óc kém cỏi thì có nỗ lực đến mấy cũng chỉ là uổng công.”

“Mày có ý gì?” Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta.

Cậu ta nhún vai, tiện tay đổ ly sữa chưa uống ngụm nào vào bồn rửa bát.

“Không có ý gì cả, chỉ là cháu thấy, nó ở trong nhà này thật là dư thừa.”

Thẩm Vọng Thư m/ua lồng bánh bao gạch cua nóng hổi về.

Thẩm Tử C/âm ngồi trên bàn ăn, gắp một cái bánh, cắn một miếng, chàn mày ngay lập tức nhín lại.

“Cô ơi, vỏ bánh này dày quá, nước bên trong cũng không đủ vị tươi.”

Cậu ta vứt luôn cái bánh đã cắn dở vào thùng rác.

Thẩm Vọng Thư không những không tức gi/ận mà còn rút giấy ướt, lau chùi cẩn thận vết dầu mỡ bên mép của cậu ta.

“Cửa hàng này đổi đầu bếp rồi, vị chẳng còn được như trước nữa. Ngày mai cô dẫn cháu đi ăn ở nhà hàng Michelin.”

“Vậy hứa rồi nhé, cháu muốn ăn trứng hấp nhím biển.” Thẩm Tử C/âm nịnh nứt khoác vai cô.

Tôi lạnh lùng nhìn cảnh tượng hòa thuận của hai cô cháu, quay người bước về phía ban công.

Khoảnh khắc kéo cửa kính ra, một luồng nóng hổi phả vào mặt.

Lục Tiệm Hồng đang gục trên chiếc ghế nhỏ, tay cầm cây bút đỏ sắp hết mực, cố gắng tính toán trên giấy nháp.

Trán nó đầy những giọt mồ hôi, chiếc áo phông cũ trên người đã ướt đẫm, dính ch/ặt vào lưng.

“Tiệm Hồng, đừng học nữa, ra ăn cơm đi.” Tôi đ/au lòng kéo tay nó đứng dậy.

Nó vội vã dùng mu bàn tay quẹt mồ hôi trên trán, che đi những vết ướt trên giấy.

“Anh, em không đói. Bài toán này em vẫn chưa giải ra, đây là dạng bài trọng tâm hay gặp trong các năm đấy.”

Tôi cưỡ/ng ch/ế gi/ật cây bút trên tay nó, không cho phép từ chối, kéo nó về phòng có điều hòa.

Trên bàn ăn, Thẩm Vọng Thư và Thẩm Tử C/âm đã ăn xong.

Trên bàn rải rác vụn bánh bao và giấy ăn vo viên.

Trên bệ bếp, có một mẩu bánh mì gối khô cứng.

Đó là bữa sáng của Lục Tiệm Hồng.

Tôi bước đến trước tủ lạnh, lấy ra miếng cá hồi đã để dành tối qua, định rán cho Tiệm Hồng.

“Tu Viễn, anh đang làm gì thế?” Giọng Thẩm Vọng Thư vang lên từ phía ghế sofa.

Cô ấy đang giúp Thẩm Tử C/âm chỉnh dây đàn guitar, thậm chí không ngẩng đầu lên.

“Làm chút đồ ăn cho Tiệm Hồng.” Tôi không ngoảnh đầu trả lời.

“Miếng cá hồi đó là hàng chuyển đến bằng máy bay, tôi để dành riêng cho Tử C/âm tối nay bồi bổ n/ão.”

Thẩm Vọng Thư đặt đàn guitar xuống, trong giọng nói hiện rõ sự không hài lòng.

“Tiệm Hồng ăn mấy miếng bánh mì là đủ rồi, sắp thi cử đến nơi, ăn đồ nhiều dầu mỡ dễ bị đi ngoài lắm.”

Tay tôi nắm ch/ặt chiếc chảo, móng tay suỳt nửa cắm vào lòng bàn tay.

“Chỉ là một miếng cá thôi mà, Tử C/âm tối qua đã ăn nửa con rồi.”

“Tiệm Hồng vì ôn thi mà suốt ba ngày nay chỉ ngủ có bốn tiếng, nó cần dinh dưỡng!”

Thẩm Vọng Thư cuối cùng cũng đứng dậy, bước tới với đôi chân dài.

Cô ấy gi/ật phẳng miếng cá hồi đang trong túi kín từ tay tôi, rồi nhét lại vào ngăn trong cùng của tủ lạnh.

“Tu Viễn, tôi không muốn cãi nhau với anh vì miếng cá.”

“Tử C/âm là khách, chúng ta là chủ nhà, việc để dành những gì tốt nhất cho khách là đạo lý cơ bản nhất của chủ nhà. Anh đến điều này mà cũng không hiểu sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
4 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vay tiền cứu mẹ, cô ấy lại đem nhà cho em trai làm phòng tân hôn

Chương 9
Mẹ bị tai nạn giao thông, bệnh nặng 90 ngày, việc đầu tiên khi tỉnh lại là sang tên căn nhà duy nhất của gia đình cho em trai làm nhà tân hôn. Bên ngoài phòng bệnh, họ hàng vây quanh em trai, không ngớt lời khen nó có số hưởng. Mọi người ăn ý lờ đi việc ba tháng qua tôi vì chăm sóc mẹ mà sụt 30 cân, tiêu sạch tiền tiết kiệm, thậm chí còn vay nặng lãi 50 vạn. Em trai cầm tờ giấy nợ 50 vạn có điểm chỉ của mẹ đưa tôi ký tên: "Chị à, mẹ bảo là do chị nhất quyết vay tiền cứu bà, nên số nợ này chị phải trả, mà em thì sắp cưới vợ rồi, chị xem..." Tôi nhìn chằm chằm em trai vài giây, đột nhiên bật cười, giật lấy tờ giấy nợ, sảng khoái ký tên mình vào đó. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, tôi không những không làm ầm ĩ mà còn ân cần vỗ vai nó: "Em nói đúng, số tiền này đúng là chị nên trả. Mẹ giờ đã tỉnh lại, đó mới là chuyện vui lớn nhất."
0