Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hệ thống nuốt vào lượng vị thế khổng lồ, lệnh ngủ đông ẩn sâu trong mã nguồn đã bị kích hoạt hoàn toàn.
Logic vốn dĩ phải chốt lời khi giá tăng, đột nhiên biến thành việc đi/ên cuồ/ng nhồi thêm lệnh khi giá giảm.
Hệ thống “Phồn Tinh” như một con dã thú mất trí, bắt đầu lao ngược dòng trên thị trường.
Trong phòng giao dịch của tập đoàn họ Tạ, tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.
Giám đốc kỹ thuật đẫm mồ hôi hột lao vào văn phòng chủ tịch.
“Tạ tổng! Không xong rồi! Hệ thống xuất hiện lỗi logic chí mạng, đang đi/ên cuồ/ng nuốt chửng số tiền ký quỹ của chúng ta!”
Tạ Vân Thiều bật dậy, hất đổ cả ly cà phê trên bàn.
“Cô nói cái gì? Mau c/ắt đ/ứt chương trình giao dịch tự động đi!”
Giám đốc kỹ thuật sắp khóc đến nơi.
“Không c/ắt được! Mã nguồn tầng dưới cùng đã bị người ta khóa ch/ặt, quyền hạn cao nhất không còn nằm trong tay chúng ta nữa!”
Sở Gia Mộc mặt c/ắt không còn giọt m/áu, chiếc ly cà phê trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Sao có thể như vậy được? Tôi đã cho người tối ưu hóa các tham số nền tảng vô số lần rồi mà!”
Tạ Vân Thiều túm lấy cổ áo giám đốc kỹ thuật.
“Mau sửa mã nguồn đi! Nếu không tôi cho cô cuốn gói ra khỏi đây!”
Giám đốc kỹ thuật tuyệt vọng lắc đầu.
“Không sửa được... Logic kiến trúc này quá thâm sâu, trừ khi tìm được người phát triển ban đầu, nếu không chẳng ai giải được nút thắt ch*t người này đâu.”
Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi.
Cổ phiếu tập đoàn họ Tạ từ giá trần bị đá/nh sập xuống mức giá sàn.
Hàng tỷ tiền vốn bốc hơi không dấu vết.
Sự hoảng lo/ạn lan rộng trên thị trường, các tổ chức thi nhau b/án tháo, tạo nên một cuộc giẫm đạp như lở núi.
Ba giờ chiều, tiếng chuông đóng cửa phiên giao dịch vang lên.
Tập đoàn họ Tạ do ch/áy tài khoản nghiêm trọng, trực tiếp đối mặt với nguy cơ bị hủy niêm yết.
Tạ Vân Thiều mắt đỏ ngầu, như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng.
Cô ta cuối cùng đã hiểu, sự tự tin của Yến Thời Minh tối qua đến từ đâu.
Trong đường cùng, Tạ Vân Thiều lái xe đến tòa nhà trụ sở của Lăng Tiêu Capital.
Cô ta xông vào đại sảnh, yêu cầu được gặp Bùi Nhược Hoa.
Lễ tân lịch sự chặn cô ta lại.
“Xin lỗi bà Tạ, Bùi tổng đang họp, không có hẹn trước thì không thể lên trên được.”
Tạ Vân Thiều bất chấp hình tượng gào thét giữa đại sảnh.
“Bảo cô ta ra đây! Tôi biết Yến Thời Minh cũng ở trên đó! Các người là quân l/ừa đ/ảo thương mại!”
Một vài nữ bảo vệ vạm vỡ lập tức tiến lên, ấn ch/ặt cô ta xuống ghế sofa.
Cứ thế, giữa chốn đông người, cô ta bị cưỡ/ng ch/ế giam giữ suốt ba tiếng đồng hồ.
Nhân viên qua lại nhìn cô ta bằng ánh mắt kh/inh bỉ như nhìn một con chó cùng đường.
Cho đến tận chiều tối, trợ lý của Bùi Nhược Hoa mới thong thả đi xuống lầu.
“Bà Tạ, Bùi tổng và Giám đốc Yến mời bà lên trên.”
Tạ Vân Thiều chật vật chỉnh lại quần áo, theo chân trợ lý bước vào thang máy chuyên dụng.
Khi cửa thang máy mở ra tại văn phòng tầng cao nhất.
Cô ta thấy tôi đang ngồi trên chiếc ghế sofa da thật rộng lớn, cúi đầu xem xét một tập tài liệu.
Còn Bùi Nhược Hoa đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống quang cảnh đêm của thành phố.
Ánh mắt Tạ Vân Thiều vô cùng phức tạp.
Cô ta đi đến trước mặt tôi, giọng r/un r/ẩy, vẫn cố gắng dùng tình cũ để lay động tôi.
“Thời Minh, anh nhất định phải làm đến mức tuyệt tình như vậy sao?”
“Tình cảm bao năm qua của chúng ta, lẽ nào không sánh bằng chút oán h/ận trong lòng anh?”
Tôi khép tập tài liệu trong tay lại, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn cô ta.
Nhìn gương mặt từng khiến tôi tan xươ/ng nát th!t ở kiếp trước, mà kiếp này vẫn tự cho mình là cao quý.
“Tình cảm?”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
“Tạ Vân Thiều, đến nước này rồi mà cô còn nhắc đến tình cảm với tôi.”
“Lúc cô cư/ớp lấy tâm huyết của tôi để đi lấy lòng nhà họ Sở, sao cô không nhắc đến tình cảm?”
“Lúc cô giấu Giáo sư Vương trong b/ệnh viện tư, ép tôi ký bản cam kết từ bỏ, sao cô không nhắc đến tình cảm?”
Tạ Vân Thiều lùi lại một bước đầy suy sụp.
Cô ta cố gắng giữ chút thể diện cuối cùng, dùng giọng điệu vô cùng hèn mọn nhưng lại mang đầy vẻ trách móc.
“Tôi làm những việc đó, đều là vì sự sống còn của tập đoàn họ Tạ.”
“Tôi nghĩ anh hiểu nỗi khó xử của tôi. Chỉ cần anh ký tên, tôi có thể bù đắp cho anh bất cứ thứ gì.”
“Nhưng tại sao anh lại h/ủy ho/ại “Phồn Tinh”? Đó cũng là tâm huyết của anh mà!”
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt cô ta.
“Bởi vì nó chưa bao giờ được chuẩn bị cho cô.”
“Tạ Vân Thiều, lỗ hổng logic ở tầng dưới cùng của “Phồn Tinh”, là do chính tay tôi viết vào từ bốn năm trước.”
“Tôi đợi ngày này, đợi suốt bốn năm. Chính là để nhìn cô leo lên đỉnh cao nhất, rồi ngã nhào xuống thành bùn nhơ.”
Tạ Vân Thiều trố mắt không thể tin nổi.
Cô ta cứ ngỡ Bùi Nhược Hoa là người đứng sau thao túng, không ngờ người cầm đ/ao thực sự lại là tôi.
“Anh... anh thật đ/ộc á/c...”
Cô ta chỉ tay vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy.
Bùi Nhược Hoa quay người lại, sải bước đi tới, hất văng tay Tạ Vân Thiều ra.
“đ/ộc á/c?”
Bùi Nhược Hoa cười lạnh, lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một túi giấy da bò, ném thẳng vào ngựk Tạ Vân Thiều.