Tôi nhìn bộ dạng c/ầu x/in thảm hại này của ông ta, cảm thấy vô cùng nực cười.
"Ba à, giờ ba nói những lời này, không thấy quá muộn rồi sao?"
Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ, áp lên tấm kính.
"Tuy nhiên, trước khi đi, con còn một bất ngờ muốn gửi tặng ba đây."
Tiết Đông Chế ghé sát vào tấm kính, nheo mắt nhìn tập hồ sơ đó.
Đó là một bản giám định ADN hoàn toàn mới.
Người giám định: Tiết Đông Chế, Tiết Tinh Tinh.
Kết quả giám định: Loại trừ qu/an h/ệ cha con ruột th!t.
Tiết Đông Chế sững sờ, ông ta dụi dụi mắt, nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ đó.
"Cái... cái này có ý nghĩa gì? Chẳng phải mày nói Tinh Tinh là con riêng của tao sao?"
Tôi bật cười thành tiếng, cười đến mức suýt rơi cả nước mắt.
"Ba à, ba đúng là kẻ khờ khạo nhất thiên hạ rồi."
"Lý Quyên đúng là mối tình đầu của ba, bà ta cũng đúng là đã tráo con của hai người vào nhà họ Tiết."
"Nhưng, Tiết Tinh Tinh căn bản không phải là giống của ba!"
"Đó là đứa con hoang mà Lý Quyên đẻ với người đàn ông khác bên ngoài, chính bà ta còn chẳng biết cha ruột nó là ai!"
"Ba thay người khác nuôi con suốt hai mươi năm, lại còn xem nó như bảo bối, vì nó mà ngay cả con gái ruột cũng không cần."
"Ba à, cái nón xanh (bị cắm sừng) này của ba, đội thật là cao và vững chắc đấy!"
Sắc mặt Tiết Đông Chế lập tức chuyển sang màu tím tái.
Ông ta trợn trừng mắt, đôi môi r/un r/ẩy đi/ên cuồ/ng.
"Không thể nào... không thể nào! Lý Quyên không bao giờ lừa tao!"
Ông ta bật dậy, định đ/ập vỡ tấm kính, nhưng đột nhiên ôm ngựk, đổ gục xuống đất.
"Ba! Ba làm sao thế!"
Cảnh sát ngục bên cạnh vội vàng lao tới, luống cuống khiêng ông ta lên cáng.
Bác sĩ chẩn đoán, Tiết Đông Chế vì quá tức gi/ận dẫn đến đột quỵ n/ão, nửa đời còn lại chỉ có thể sống trên xe lăn.
Tôi bước ra khỏi trại tạm giam, hít một hơi thật sâu không khí trong lành bên ngoài.
Nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ nhàng.
Mẹ Tiết lái chiếc Porsche mới m/ua, đỗ bên đường chờ tôi.
Bà hạ cửa kính xe, đưa cho tôi một chiếc thẻ đen.
"Ninh Ninh, mọi việc đều đã xong xuôi rồi. Đây là chút tài sản cuối cùng đứng tên Tiết Đông Chế, mẹ đã rút tiền mặt toàn bộ."
"Vài trăm triệu, đủ cho con tiêu xài cả đời rồi."
Tôi nhận lấy chiếc thẻ đen, hôn lên đó một cái.
"Cảm ơn mẹ."
Tôi ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
"Mẹ, chúng ta đi đâu?"
Mẹ Tiết đạp mạnh chân ga, chiếc xe thể thao gầm rú như một con mãnh thú.
"Đi du lịch vòng quanh thế giới! Mẹ đã vất vả nửa đời người rồi, cũng đến lúc phải tận hưởng thôi!"
Tôi nhìn phong cảnh lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, nở nụ cười rạng rỡ.
Còn về phần Tiết Tinh Tinh ư?
Nghe nói sau khi chân lành lặn, vì không trả nổi số n/ợ lãi cao mà cha Tiết để lại, cô ta bị chủ n/ợ ép đi rửa bát thuê.
Nhưng mà, điều đó thì có liên quan gì đến tôi chứ?
Tôi chỉ biết rằng, ngày tháng tươi đẹp của Tiết Ninh tôi, chỉ mới bắt đầu mà thôi.