So sánh lại, Diệp Hỉ Hỉ càng lộ rõ vẻ mặt đáng gh/ét, coi thường người khác. Những người đến tham dự tiệc sinh thần đa phần là người hiểu lễ nghĩa, thấy Diệp Hỉ Hỉ ngang ngược càn rỡ như vậy, lòng chán gh/ét cô lại càng tăng thêm vài phần.

Phu nhân Quảng Bình Hầu - Lâm thị cũng không ngoại lệ. Bà chán gh/ét liếc nhìn Diệp Hỉ Hỉ một cái, thầm nghĩ ngày mai nhất định phải đến phủ Tướng quân, tìm Giang Thanh Nguyệt nói cho ra nhẽ. Đứa con gái tốt như thế này, nhà họ tuyệt đối không dám rước về. Loại á/c nữ không biết liêm sỉ, phẩm hạnh bại hoại, hở một chút là động tay động chân như thế này, cưới về nhà không những phải chịu khổ mà còn mang nhục vào người. Không được cưới! Tuyệt đối không được cưới! Cho dù Giang Thanh Nguyệt có cho bà mười vạn lượng vàng, cũng tuyệt đối không được cưới.

Thấy Diệp Uyển Hề đã im lặng, tâm tình Diệp Hỉ Hỉ sảng khoái hơn nhiều. Nhịn một chút thì tăng sản tuyến v*, lùi một bước thì u nang buồng trứng, đá/nh một trận thì sống lâu trăm tuổi. Quả nhiên, cư dân mạng không lừa mình.

“Tiểu nhân bái kiến An Vương phi.” Lý đại phu phá tan bầu không khí ngượng ngùng.

An Vương phi hoàn h/ồn, ném cho Diệp Hỉ Hỉ một ánh mắt tán thưởng. Ch/ửi hay lắm! đá/nh còn hay hơn! Diệp Uyển Hề dám tính kế con trai bà, không cho nó chút bài học thì sao được?

Diệp Hỉ Hỉ hoảng hốt tột độ, ánh mắt đó của An Vương phi là sao? Chẳng lẽ bà ta muốn gi*t người diệt khẩu? Không được đâu! Cô mới xuyên qua, chỗ ngồi còn chưa ấm đã phải “gà” (ch*t) rồi sao?

“Lý đại phu.” An Vương phi thu hồi ánh mắt, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn ông, “Lý đại phu, ông xem trước chân của Thừa nhi đi.” Đừng để bị châm hỏng thật đấy.

“Vâng!”

Lý đại phu đeo hòm th/uốc, đi tới bên giường, Chu Dục Thừa nháy mắt với ông. Lý đại phu hiểu ý ngay. Sau đó, tầm mắt ông dời sang chân của Chu Dục Thừa, nhìn những cây châm bạc cắm dày đặc, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Không đợi ông kịp nói gì, An Vương phi đã không kìm được hỏi: “Lý đại phu, thế nào rồi? Những cây châm bạc này có lợi cho vết thương ở chân của Thừa nhi không?”

Lý đại phu nhìn Chu Dục Thừa một cái rồi mới chậm rãi đáp: “Có.”

“Tốt quá rồi.” An Vương phi mừng rỡ.

“Cung hỉ Vương phi, cung hỉ Tiểu Vương gia.” Không ít người hóng chuyện cũng vui mừng theo. An Tiểu Vương gia là thần hộ mệnh của Đại Hạ triều, họ đều hy vọng hắn sớm ngày đứng dậy để tiếp tục bảo vệ Đại Hạ.

Thấy vậy, sắc mặt Diệp Uyển Hề trầm xuống, chiếc khăn tay gấm trắng muốt bị vò nát trong lòng bàn tay. Chẳng lẽ con tiểu tiện nhân Diệp Hỉ Hỉ này thực sự biết y thuật?

“An Vương phi.” Lý đại phu thở dài một tiếng, “Có lợi thì đúng là có thật, chỉ là lợi ích này vô cùng nhỏ bé.”

Nụ cười trên mặt An Vương phi cứng đờ, “Vô cùng nhỏ bé?”

“Đúng vậy.”

Lý đại phu quả thực muốn giúp Diệp Hỉ Hỉ che đậy một chút, nhưng ông cũng không muốn đ/ập vỡ bảng hiệu của chính mình, lại càng không muốn mang đến tai họa sát thân cho An Tiểu Vương gia.

“Thừa nhi!” Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, lúc này An Vương phi vẫn đ/au xót như c/ắt. Thừa nhi của bà, tại sao lại phải chịu đựng nỗi đ/au vô cớ này?

Nghe tiếng kêu đ/au đớn tột cùng của An Vương phi, lòng những người hóng chuyện cũng cảm thấy khó chịu. Diệp Uyển Hề buông tay đang nắm khăn gấm ra, mắt đầy vẻ phấn khích. Tốt lắm, ả muốn xem con tiểu tiện nhân Diệp Hỉ Hỉ này kết thúc ra sao!

Diệp Hỉ Hỉ đương nhiên biết châm c/ứu không có tác dụng gì với vết thương ở chân của Chu Dục Thừa. Dù sao trong nguyên tác đã nói, Chu Dục Thừa bị liệt là do trúng đ/ộc. Vì vậy, dù có châm hắn thành con nhím thì hắn cũng chỉ là một con nhím bị liệt mà thôi. Thật đáng tiếc, trong sách hắn cho đến lúc ch*t đ/ộc trong người cũng không giải được. Nghĩ lại kiếp này, hắn cũng khó thoát khỏi số phận đó.

Diệp Hỉ Hỉ không phải người thích xen vào chuyện bao đồng, thừa lúc mọi người không để ý, cô lặng lẽ di chuyển về phía cửa. Cô định nhanh chóng quay về phủ Tướng quân, nhân lúc thánh chỉ lưu đày chưa xuống, cô phải nhanh chóng c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với mọi người trong phủ. Sau đó quay về thôn Thạch Đầu tìm cha mẹ nuôi. Trong ký ức của nguyên chủ, cha mẹ nuôi đối xử với cô rất tốt, trong nhà có gì ăn ngon đều nhường cho cô trước. Nhưng con nhỏ không có lương tâm này, sau khi về phủ Tướng quân lại c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với gia đình nuôi, còn m/ắng họ là dân hạ đẳng ở nông thôn. Cha mẹ nuôi thực lòng yêu thương đứa con gái út này, không những không trách móc mà còn thỉnh thoảng gửi tiền, gửi quần áo, sợ cô sống không tốt trong phủ Tướng quân. Khi nguyên chủ bị lưu đày, gia đình nuôi đã dốc sạch gia sản, v/ay thêm tám mươi lượng tiền lãi cao để gom đủ một trăm lượng đưa cho cô làm lộ phí. Sau đó vì không trả nổi tiền lãi, cha mẹ nuôi và mấy người anh nuôi đều có kết cục ch*t thảm. Về việc cụ thể họ đã trải qua những gì, trong sách không đề cập tới, chỉ là để miêu tả gián tiếp sự đáng gh/ét của nguyên chủ mà nhắc qua một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1