Theo tình hình hiện tại, dù cô có c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ thành công với nhà họ Diệp, thì vẫn phải đi lưu đày cùng An Tiểu Vương gia. Chỉ nghĩ đến thôi, cô đã thấy mệnh mình khổ sở rồi.

Thôi bỏ đi!

Việc cô có thể làm lúc này là ăn thêm vài bữa ngon trước khi bị lưu đày. Ngoài ra, còn phải tích trữ thêm nhiều vật tư nữa.

Nghĩ đến đây, Diệp Hỉ Hỉ lại bắt đầu đ/au đầu. Cũng không biết làm thế nào mới nâng cao được độ yêu thích và độ tin tưởng của An Tiểu Vương gia dành cho mình đây?

“Diệp Hỉ Hỉ, em bị đi/ếc à? Tiểu gia đang hỏi em đấy, em không nghe thấy sao?”

Thấy Diệp Hỉ Hỉ cứ mãi không nói lời nào, lửa gi/ận trong lòng Diệp Cảnh Quân bốc lên ngùn ngụt.

Diệp Hỉ Hỉ thu hồi suy nghĩ, lườm Diệp Cảnh Quân một cái rồi thẳng tiến vào bên trong phủ Tướng quân. Cô đang rất cần nạp năng lượng. Không ăn thì n/ão bộ không hoạt động được. Hiện tại có quá nhiều việc phải suy nghĩ, n/ão phải vận động thật nhanh mới được.

Còn về phía Diệp Cảnh Quân trước mặt, cô căn bản không muốn để tâm. Một tên phế vật chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, nói nhiều với hắn làm gì?

So với mấy người anh trong nhà, Diệp Cảnh Quân quả thực có phần phế vật hơn, nhưng dù sao cũng là công tử của phủ Tướng quân. Ngày thường, bất kể hắn đi đến đâu, người khác vì nể mặt cha hắn và mấy người anh mà đều phải niềm nở gọi hắn một tiếng: “Lục công tử!”

Những người không coi hắn ra gì như Diệp Hỉ Hỉ thế này, đếm trên đầu ngón tay.

Diệp Cảnh Quân khó chịu đến cực điểm, xắn tay áo lên, vừa định cho Diệp Hỉ Hỉ một bài học nhỏ thì lại nhớ đến lời mẹ dặn. Hắn đ/è nén sự bất mãn trong lòng, túm lấy cánh tay Diệp Hỉ Hỉ.

“Diệp Hỉ Hỉ, anh không quan tâm em và Uyển Hề có mâu thuẫn gì, nhưng em đá/nh người là em sai rồi. Anh ra lệnh cho em, mau đi xin lỗi Uyển Hề ngay, nghe thấy chưa?”

Ra lệnh cho cô xin lỗi?

Diệp Hỉ Hỉ nghe như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười lớn nhất thế gian, cười lạnh đáp:

“Đồ ng/u!”

Cô vừa mới lục lại ký ức của nguyên chủ, đối với người anh thứ sáu trên danh nghĩa này, cô chẳng có chút cảm tình nào. Mỗi lần có người đến kiện cáo nguyên chủ, hắn chẳng thèm hỏi han gì đã khẳng định chắc chắn là nguyên chủ sai, ép nguyên chủ phải đi xin lỗi người đã b/ắt n/ạt mình.

Lần ấn tượng sâu sắc nhất là khi mẹ nuôi gửi cho nguyên chủ một lượng bạc. Nhưng mụ già trong viện của nguyên chủ lại nói rằng số bạc đó là do nguyên chủ tr/ộm của mụ. Nguyên chủ tức không chịu nổi, đá/nh cho mụ ta một trận, Diệp Cảnh Quân biết chuyện không những không bênh vực em gái mà còn bắt cô trả bạc cho mụ ta.

Nguyên chủ đúng là một á/c nữ, nhưng do áp lực huyết thống, trước mặt mấy người anh cô vẫn khá nhút nhát. Để không bị đuổi khỏi phủ Tướng quân, cô đã đưa bạc cho mụ ta. Sau đó, lũ nô bộc á/c đ/ộc trong phủ liền học theo, tìm đủ mọi cách để tống tiền cô. Chỉ cần cô dám đá/nh người, chúng lập tức tìm đến vị Lục công tử “minh bạch công chính” nhất phủ là Diệp Cảnh Quân để đòi công đạo.

Nghĩ đến hoàn cảnh trước kia của nguyên chủ, Diệp Hỉ Hỉ vừa xót xa vừa tức gi/ận. Rõ ràng cô đã bị dán cái nhãn á/c nữ rồi, tại sao còn phải bận tâm đến cái gọi là tình thân chó má kia, không chịu ra tay với những người thân không phân biệt phải trái, trong lòng không hề có cô?

【Ký chủ, đỉnh! Đỉnh! Đỉnh!】 Hệ thống thích nhất là xem kịch.

Diệp Hỉ Hỉ tưởng hệ thống đang khen mình, thản nhiên đáp: 【Bình thường thôi, hạng ba thế giới ấy mà.】

Cô quả thực khá đỉnh, cũng không cần phải khen to tiếng thế đâu.

Hệ thống sốt ruột: 【Cô nhìn cái kích thước đó của Diệp Cảnh Quân xem, có giống một con bò không?】

Diệp Hỉ Hỉ: 【…】

Đâu chỉ là giống, đây chính là bản sao của bò luôn rồi. Cũng không biết ngày nào hắn cũng ăn cái gì mà có thể b/éo đến mức này?

Với cái vóc dáng này của hắn, trên đường lưu đày, không khổ sở mới là chuyện lạ.

Hệ thống: 【Ký chủ, không phải cô muốn thử sức mạnh của mình sao?】

À!

Diệp Hỉ Hỉ lúc này mới hiểu ý của hệ thống. Cô quả thực muốn tìm một con chuột bạch để thử sức mạnh, nhưng Diệp Cảnh Quân thực sự hơi quá b/éo. Người ta thường nói lực tác động là tương hỗ, cô sợ chưa kịp đ/ấm bay Diệp Cảnh Quân đã làm đ/au cổ tay mình trước.

Diệp Cảnh Quân không hề hay biết mình đang ở bên bờ vực bị ăn đò/n. Kẻ không biết thì không sợ, hắn sầm mặt, lạnh lùng nói:

“Diệp Hỉ Hỉ, ăn nói cho sạch sẽ vào, nếu để anh nghe thấy em m/ắng người lần nữa, anh sẽ cho người tống khứ em về thôn Thạch Đầu.”

Nói xong, hắn ho khan vài tiếng, nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc trên cổ tay Diệp Hỉ Hỉ, tiếp lời:

“Chiếc vòng ngọc trên cổ tay em ở đâu ra? Lại là mẹ tặng à? Thế này đi, anh làm chủ, em tháo chiếc vòng này ra tặng cho Uyển Hề, coi như là em tạ lỗi với em ấy. Em là chị, phải biết nhường nhịn em gái, hiểu chưa?”

“Nhường cha mày!”

Không thể nhịn được nữa, không cần phải nhịn nữa.

Diệp Hỉ Hỉ vung nắm đ/ấm, nện thẳng vào bụng Diệp Cảnh Quân.

“Á—”

Sau một tiếng kêu thảm thiết, Diệp Cảnh Quân to như ngọn núi nhỏ ôm bụng lùi lại phía sau mấy mét.

“Cũng thường thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1