Động tĩnh ở Từ Huy Viện rất lớn, ngay cả Giang Thanh Nguyệt đang nằm liệt giường cũng bị kinh động.

Bà gắng gượng đứng dậy, nhờ nha hoàn dìu đến Từ Huy Viện. Vừa mới bước chân vào cửa, bà đã thấy khuê nữ nhà mình bị trói giò trói tay ném dưới đất, còn đám nô bộc á/c đ/ộc bên cạnh không những không đỡ cô dậy mà còn chuẩn bị thi hành gia pháp.

Giang Thanh Nguyệt tức đến đ/au cả gan: “Dừng tay!”

Nghe thấy tiếng gọi, mọi người đều nhìn về phía cửa.

“Nương, nương thân.”

Thấy người đến là Giang Thanh Nguyệt đã lâu không gặp, Diệp Uyển Hề kinh ngạc đến ngẩn người. Chẳng phải bà ta sắp b/ệnh ch*t rồi sao? Sao lại có thời gian tới Từ Huy Viện? Có bà ta chống lưng, chẳng phải con tiện nhân Diệp Hỉ Hỉ kia lại thoát được một kiếp sao?

“C/âm miệng!” Giang Thanh Nguyệt lạnh mặt: “Ta không phải nương ngươi, Vương Thúy Hoa mới là nương ngươi.”

Vương Thúy Hoa chính là mẹ ruột của Diệp Uyển Hề.

“Nương thân, con…”

Diệp Uyển Hề đã quen nói chuyện lửng lơ, để người khác tự suy diễn.

Giang Thanh Nguyệt không thèm để ý đến ả, đi thẳng đến trước mặt mụ Vương, gi/ật lấy chiếc roj da đang giơ cao trên không trung của mụ rồi ném mạnh xuống đất. Còn chưa đợi bà kịp nói gì, mụ Vương đã lạnh lùng chỉ trích:

“Phu nhân, không phải lão nô nhiều chuyện, nhưng chính vì sự bao che của người mà đại tiểu thư mới trở nên ngông cuồ/ng tự đại như vậy. Bây giờ ngay cả Lão Thái Quân mà cô ta cũng không coi ra gì. Nếu hôm nay không dạy dỗ một trận cho ra trò, sau này e là cô ta thực sự có thể chọc thủng cả bầu trời đấy.”

“Biết mình nhiều chuyện thì c/âm miệng lại đi, chuyện của khuê nữ ta, chưa đến lượt một kẻ làm hạ nhân như ngươi ở đây múa mép khua môi.”

Giang Thanh Nguyệt nói xong, cúi người đỡ Diệp Hỉ Hỉ dưới đất dậy, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Hỉ Hỉ, nương đến muộn, con chịu khổ rồi.”

Đối diện với đôi mắt nhòe lệ của Giang Thanh Nguyệt, Diệp Hỉ Hỉ sững người tại chỗ. Lạy trời đất ơi! Là cô nhìn nhầm sao? Sao cô lại thấy giống bà M/ộ Dung của mình thế này?

Thấy Diệp Hỉ Hỉ không phản ứng, nước mắt Giang Thanh Nguyệt như đê vỡ, ngăn thế nào cũng không được. Bà cẩn thận cởi dây trói trên người con gái, nghẹn ngào hỏi:

“Hỉ Hỉ, con có sao không?”

Nghe tiếng, Diệp Hỉ Hỉ hoàn h/ồn, nở một nụ cười gượng gạo:

“Con không sao.”

Cô đã nhìn kỹ rồi, người phụ nữ xinh đẹp trước mặt này không phải bà M/ộ Dung của cô. Chỉ là hai người trông có vài phần tương đồng mà thôi.

“Không sao là tốt rồi.”

Giang Thanh Nguyệt nói xong liền ho sặc sụa.

“Khụ khụ—”

“Nương thân!” Diệp Cảnh Quân chạy tới đỡ lấy bà: “Người sức khỏe không tốt, nên nghỉ ngơi thật tốt ở Phương Lan Uyển, đừng chạy lung tung.”

Giang Thanh Nguyệt ho một hồi lâu mới dừng lại.

“Chát—”

Bà không nói hai lời, giơ tay t/át Diệp Cảnh Quân một cái.

“Nương, nương thân, người đá/nh con?”

Sức của Giang Thanh Nguyệt nhỏ, cái t/át vào mặt Diệp Cảnh Quân chẳng khác nào gãi ngứa cho hắn. Nhưng đối với Diệp Cảnh Quân – người từ nhỏ đã ốm yếu nên được bà coi như báu vật – mà nói, đây quả thực là một đò/n giáng mạnh. Đây còn là người nương dịu dàng như nước của hắn sao? Sao lâu ngày không gặp, vừa gặp đã đá/nh hắn? Chẳng lẽ bị tà m/a nhập rồi?

Diệp Hỉ Hỉ cũng nhìn đến ngẩn người, dù Diệp Cảnh Quân đúng là đáng ăn đò/n thật, nhưng hắn đâu có đắc tội Giang Thanh Nguyệt, ngược lại còn rất quan tâm bà, sao lại bị đá/nh? Sao cảm giác Giang Thanh Nguyệt còn vô lý hơn cả bà M/ộ Dung nhà cô thế nhỉ?

Nghĩ vậy, Diệp Hỉ Hỉ vô thức lùi lại vài bước, sợ Giang Thanh Nguyệt không vừa ý cũng cho cô một cái t/át. Nếu người khác đá/nh cô, cô nhất định phải đá/nh trả. Nhưng Giang Thanh Nguyệt lại có khuôn mặt giống bà M/ộ Dung đến bảy tám phần, cô có chút không xuống tay được.

“Phải, ta đá/nh ngươi đấy.”

Giang Thanh Nguyệt gi/ận Diệp Cảnh Quân trơ mắt nhìn em gái bị đá/nh mà không hề lay động. Nếu không phải bà không còn nhiều thời gian, bà thực sự muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ mẹ con với cái tên chó ch*t này.

Đồ không n/ão, không bảo vệ em gái ruột th!t cùng mẹ sinh ra, lại đi nghe lời dối trá của một con tiện tỳ giống hệt cái thằng sói mắt trắng ích kỷ Diệp Lão Tây kia, chẳng lẽ không đáng đá/nh sao?

Diệp Cảnh Quân ngơ ngác: “Nương, người có đá/nh nhầm người không? Người bò lên giường An Tiểu Vương gia là Diệp Hỉ Hỉ, người b/ắt n/ạt Uyển Hề là Diệp Hỉ Hỉ, người làm mất mặt nhà họ Diệp cũng là Diệp Hỉ Hỉ. Người nên đá/nh là nó mới đúng, sao lại đá/nh con? Người có phải hoa mắt, nhìn nhầm người rồi không? Con là Cảnh Quân, là con trai thứ sáu của người, không phải Diệp Hỉ Hỉ.”

“Yên tâm, ngươi to x/ác thế kia, ta chưa đến mức nhận nhầm đâu.”

Giang Thanh Nguyệt chỉ h/ận mình không có sức, nếu không bà nhất định phải đá/nh cho mặt cái tên chó ch*t này sưng vù lên. Cái gì mà bò lên giường, cái gì mà b/ắt n/ạt, cái gì mà mất mặt… Đây là lời một người anh nên nói sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1