“Ngày tái khám, con có cần bà đi cùng không?”
Tôi không trả lời ngay.
Bà cũng không gặng hỏi.
Chỉ xách cặp lồng lên.
“Cháu nghĩ kỹ rồi thì nói với bà.”
Đến tận tối thứ Năm, tôi ra phòng bảo vệ gọi điện.
Chuông đổ hai tiếng thì bắt máy.
“Ba giờ chiều mai.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Gặp nhau ở cổng b/ệnh viện.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.
“Được.”
Hai giờ bốn mươi chiều hôm sau, khi tôi đến b/ệnh viện, bà ngoại đã ngồi trên băng ghế ở cửa.
Thấy tôi, bà đứng dậy nhận lấy tờ phiếu kiểm tra.
“Bà lấy số thứ tự rồi.”
Tôi giơ tay ra.
Bà sững sờ một chút, rồi nhanh chóng đưa tờ phiếu cho tôi.
“Cháu tự cầm đi.”
Đang chờ khám, điện thoại bà reo.
Là mẹ gọi.
Bà liếc nhìn màn hình, đứng dậy đi về phía cuối hành lang.
Giọng không lớn, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
“Bà đang ở b/ệnh viện.”
Đầu dây bên kia nói rất lâu.
Bà ngẩng đầu nhìn màn hình hiển thị số thứ tự.
“Lộ Lộ hôm nay tái khám.”
Lại vài giây sau, lông mày bà nhíu lại.
“Bà đã hứa với nó rồi.”
Giọng mẹ bên kia bỗng cao vút lên.
Bà ngoại không hề nâng cao giọng theo.
“Hoạt động đổi giờ đột xuất, các con tự tìm cách đi.”
Bà dừng một chút.
“Bà ở đây không đi được.”
Cuộc gọi kết thúc.
Bà ngoại chỉnh điện thoại về chế độ im lặng, ngồi lại xuống cạnh tôi.
Bà không giải thích em gái đã xảy ra chuyện gì.
Cũng không hỏi tôi có nghe thấy hay không.
Mười phút sau, y tá gọi tên tôi.
Bác sĩ chụp phim lại.
Xươ/ng đã lành hẳn.
Chỉ là trước đây bị trật khớp, khi trời lạnh có thể vẫn sẽ thấy mỏi.
“Viết bài thi đại học không vấn đề gì đâu.”
Bác sĩ chỉ vào tấm phim.
“Dạo này đừng vận động mạnh đột ngột.”
Bà ngoại đứng bên cạnh, nghe rất chăm chú.
Lần này, cho đến khi bác sĩ nói xong câu cuối cùng, bà vẫn không hề rời đi.
Ra khỏi phòng khám, bà theo thói quen giơ tay định nhận lấy cặp sách của tôi.
Tay đưa đến nửa chừng thì khựng lại.
“Có nặng không?”
Tôi nhìn bà, đưa cặp sách qua.
“Hơi nặng ạ.”
Bà nhận lấy đeo lên vai.
Đến cổng b/ệnh viện, bà mới lên tiếng.
“Căn phòng đó của cháu, bàn bà đã lau sạch rồi.”
Tôi ừ một tiếng.
“Đồ đạc của em gái cũng mang đi hết rồi.”
Bà nhìn đám đông dưới bậc thềm.
Do dự một lúc.
“Cuối tuần về ăn cơm không?”
Tôi hỏi: “Chỉ ăn cơm thôi sao?”
Bà ngoại hiểu ngay.
“Chỉ ăn cơm thôi.”
“Ăn xong cháu muốn về trường, bà đưa cháu ra trạm.”
“Vậy thì về ạ.”
Khi đến đầu ngõ, tôi nhìn thấy em gái ngồi trước cửa tiệm tạp hóa từ xa.
Nó không còn nhào tới phía bà ngoại nữa.
Thấy tôi, nó chậm rãi đứng dậy, trong tay vẫn nắm ch/ặt một chiếc thẻ xe buýt.
“Chị.”
Tôi dừng lại.
Em gái cúi đầu, mũi giày di di trên mặt đất.
“Hôm ở b/ệnh viện, em biết chị phải nắn xươ/ng.”
Bà ngoại đứng bên cạnh, không giúp nó tiếp lời.
Mũi em gái đỏ lên.
“Em vẫn gọi điện thoại.”
Nó siết ch/ặt chiếc thẻ xe buýt.
“Lúc đó em chỉ muốn bà ngoại đến thôi.”
Tôi không lên tiếng.
Cuối cùng nó ngẩng mắt lên.
“Sau đó mẹ hỏi em.”
“Mỗi lần bà đi từ chỗ chị về, em có vui không?”
Cổ họng nó nghẹn lại.
“Em đã nghĩ rất lâu.”
“Em vui ạ.”
Gió thổi qua đầu ngõ, nước mắt em gái rơi xuống.
“Xin lỗi chị.”
“Nhưng lần này em rất kiên cường, tự mình về đây rồi...”
Tôi không ôm nó.
Cũng không bảo nó là không sao đâu.
Tôi chỉ nhìn chiếc thẻ xe buýt nó đang nắm ch/ặt.
“Sau này sợ hãi, hãy tìm người chịu trách nhiệm với mình.”
Em gái dùng mu bàn tay lau mặt.
“Vâng.”
Chiếc xe buýt vừa vặn chạy qua đầu ngõ.
Nó ngoái đầu nhìn lại.
Một lát sau, nhét thẻ xe buýt vào túi.
“Sau này em có thể tự về, đợi mọi người ở đây.”
Bà ngoại đứng giữa chúng tôi.
Không nắm tay ai cả.
Một ngày trước kỳ thi đại học, bà ngoại đến trường một chuyến.
Mang theo hai chiếc bút bi đen giống hệt nhau.
“Cô giáo bảo m/ua loại này.”
Bà đặt bút lên bàn phòng bảo vệ.
“Bà đứng ở cửa hàng so sánh mãi đấy.”
Tôi cầm lên thử.
Mực ra rất đều.
Bà ngoại đứng bên cạnh, đợi tôi đậy nắp bút lại mới hỏi: “Chiều mai thi xong, cháu về thế nào?”
Tôi xoay xoay chiếc bút.
“Bà đến đi ạ.”
Ánh mắt bà rõ ràng d/ao động.
Đôi môi mở ra rồi lại mím ch/ặt.
Cuối cùng chỉ hỏi: “Mấy giờ?”
“Năm giờ.”
“Được.”
Chiều hôm sau, chuông báo kết thúc môn thi cuối cùng vang lên.
Tôi nộp bài, đi theo đám đông ra ngoài.
Ngoài cổng trường toàn là phụ huynh.