Bạn nhận ra một người thông minh bằng cách nào? Việc phát hiện chồng ngoại tình, thực ra chỉ là một chuyện rất nhỏ.

Trong một buổi tiệc cùng bạn bè, người vốn luôn cao ngạo như anh ấy, bỗng nhiên chủ động gắp thức ăn cho từng người có mặt.

Sau đó.

Tôi nghe thấy anh ấy lẩm bẩm một câu thoại trong phim "Kỳ nghỉ La Mã" ở trong phòng làm việc.

"Để được nắm tay em, anh đã nắm tay tất cả mọi người."

Chậc!

Tôi và Từ Sâm đều xuất thân từ một huyện nhỏ vùng sâu vùng xa.

Là những "kẻ mọt sách" ở thị trấn nhỏ.

Nhờ vào việc khổ học kiểu địa ngục mà vượt qua kỳ thi đại học, hoàn thành tấm bằng đại học 211, thạc sĩ 985.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đều thi đỗ vào biên chế nhà nước.

Bắt đầu từ cấp cơ sở, từng bước một, chậm rãi cắm rễ và vươn mình tại thành phố tỉnh lỵ nơi không có lấy một chỗ dựa.

Giờ đây.

Chúng tôi đều đã được thăng chức thành lãnh đạo bộ phận, có địa vị xã hội đàng hoàng, m/ua được xe, được nhà, tiền tích lũy đủ để chi trả các khoản v/ay.

Tóm lại, chúng tôi đã đạt được thành công theo nghĩa thế tục, hoàn thành việc chuyển tầng lớp theo giá trị chủ lưu bằng cách truyền thống nhất, công bằng nhất và không đi đường tắt nhất của người Trung Quốc.

Năm nay, tôi và Từ Sâm lại có thêm hai tin vui.

Thứ nhất là đầu năm, anh ấy được điều chuyển sang giữ chức vụ lãnh đạo tại một doanh nghiệp, đãi ngộ lương bổng tăng lên gấp mấy lần.

Thứ hai, là tôi đã mang th/ai.

Đúng vậy, sau 6 năm kết hôn, tôi mới mang th/ai.

Từ Sâm là con một ba đời, gia đình có tiền sử di truyền yếu t*** t****, về cơ bản sau 30 tuổi là không còn khả năng sinh con nữa. Hành trình tìm con của chúng tôi mấy năm nay, chẳng hề dễ dàng hơn so với việc lập nghiệp.

May mắn là 2 tháng trước, vào mùa xuân đầu tiên khi Từ Sâm bước sang tuổi 30, cuối cùng tôi cũng đã mang th/ai.

Khi cầm tờ kết quả trên tay, Từ Sâm vốn là người hiếm khi bộc lộ cảm xúc đã ôm ch/ặt lấy tôi.

Khóc vì vui sướng như một đứa trẻ.

Sau nhiều năm phấn đấu ở thành phố này, chúng tôi có vài người bạn thường xuyên tụ tập.

Hôm nay cũng vậy.

Khi chờ khai tiệc, mọi người vây quanh Từ Sâm tung hô, khen anh ấy tuổi trẻ tài cao, chức vụ phó phòng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Từ Sâm cười điềm nhiên.

Ở cơ quan, anh ấy nổi tiếng là "cây bút", luôn được trọng dụng, bản thân vốn dĩ có chút khí chất cao ngạo.

"Vợ chồng Thành Hổ hôm nay cũng đến."

Có người nói.

Sắc mặt mọi người lập tức trở nên kỳ quặc.

Thành Hổ là đồng hương của Từ Sâm, hai năm trước làm thầu khoán ki/ếm được chút tiền, kết quả lại dính vào nghiện c/ờ b/ạc, không những nướng sạch gia sản mà còn trở thành con n/ợ x/ấu.

Mỗi lần tụ họp đều uống đến say mèm, ch/ửi trời ch/ửi đất ch/ửi xã hội bất công, lần trước còn đá/nh nhau với một người bạn cũ, khiến người ta phải nhập viện nửa tháng.

"Tôi bảo cậu ấy đến đấy."

Từ Sâm đặt chén trà xuống, thản nhiên nói.

"Dù sao cũng là bạn bè nhiều năm, không thể thấy người ta sa cơ lỡ vận mà không còn là bạn bè nữa."

Mọi người thấy anh ấy đã bày tỏ thái độ, cũng không tiện nói gì thêm, đành gượng cười gật đầu.

Tôi hơi nhíu mày.

Không phải vì chuyện gì khác, mà là vì tôi đang mang th/ai, Thành Hổ hút th/uốc rất dữ, điếu này nối tiếp điếu kia không ngừng, cứ góp ý là hắn lại lộ ra vẻ mặt mỉa mai rằng tôi "nhìn người bằng nửa con mắt".

Tôi định nói chuyện với Từ Sâm, nhưng thấy ánh mắt anh ấy đang nhìn về phía cửa, như thể đang mong đợi điều gì đó.

"Rầm!"

Cánh cửa bị đẩy mạnh ra.

Tôi gi/ật b/ắn mình.

Chỉ thấy Thành Hổ vừa đi vào vừa ch/ửi bới.

"Đỗ xe mà thu của bố mày 20 đồng, mẹ kiếp sao không đi cư/ớp luôn đi!"

Lại chỉ vào người phía sau mà m/ắng, "Đồ ăn cây táo rào cây sung! Nhà nào vợ chẳng giúp chồng, chỉ có mày là cái thứ mẹ kiếp cứ hướng ra ngoài!"

Phía sau, một người phụ nữ cúi đầu đi theo, trên mặt có vết hằn ngón tay mờ mờ.

Đây là Thẩm Nhu, vợ của Thành Hổ.

Dáng vẻ đoan trang, dịu dàng hiền thục, đáng tiếc số phận không may mắn, lại vớ phải người chồng nóng nảy như Thành Hổ.

"Hét cái gì! Chú ý chút đi!"

Từ Sâm đột nhiên lên tiếng trầm giọng, giọng điệu rất khó chịu.

Thành Hổ vừa thấy anh ấy lập tức thay đổi thái độ, mặt mày hớn hở.

"Anh, xin lỗi xin lỗi, em cái tính nóng nảy này, lại không chú ý hoàn cảnh rồi, lát nữa em tự ph/ạt ba chén!"

Nói rồi hắn thản nhiên ngồi vào bàn, cầm đũa gắp lạc rang ăn, chẳng màng đến người phía sau.

Thẩm Nhu lúng túng đứng bên cửa.

Tay lặng lẽ vuốt một lọn tóc rủ xuống, rõ ràng là muốn che đi khuôn mặt mình.

Mọi người lộ vẻ đồng cảm, cố ý dời ánh mắt đi chỗ khác để cô ấy đỡ ngại.

Tôi thở dài, cất tiếng nói.

"Thẩm Nhu, mau nhập tiệc đi, lát nữa lên món rồi."

Cô ấy cười cảm kích với tôi, bước vào ngồi cạnh Thành Hổ.

"Cảm ơn chị dâu."

Nói xong, cô ấy lại nhìn qua tôi, liếc mắt sang Từ Sâm bên cạnh, nói nhỏ:

"Cảm ơn anh."

Sắc mặt Từ Sâm hơi căng ra, không nói gì.

Trong bữa tiệc, Thành Hổ lại bắt đầu ch/ửi bới, một hơi th/uốc, một chén rư/ợu, chẳng mấy chốc đã đỏ gay như con tôm.

Thẩm Nhu lúc thì bóc tôm cho hắn, lúc thì rót rư/ợu, bản thân gần như chẳng ăn uống gì.

Tôi đang định mở miệng bảo cô ấy ăn nhiều chút.

Từ Sâm đột nhiên vươn đũa, gắp một miếng cá cho anh Đàm đang ngồi chủ trì bên cạnh.

Anh Đàm bật cười, "Hôm nay anh làm chủ tiệc, lẽ ra anh phải tiếp đón chú mới đúng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1