Anh ấy bưng một bát canh ra, cười như không có chuyện gì xảy ra: "Đúng lúc lắm, mau rửa tay ăn cơm thôi, anh làm món cá sốt tương mà em thích nhất đấy."

Tôi cụp mắt, chậm rãi đặt túi xách lên tủ cạnh cửa, ngẩng đầu lên, cũng mỉm cười.

"Chúc mừng sinh nhật anh."

Anh ấy cười xòa.

"31 tuổi rồi, ông già rồi."

Trong lúc ăn, anh ấy bâng quơ nói:

"Tối qua anh đi dạy dỗ Thành Hổ một trận rồi về ngay, sợ làm em thức giấc nên anh ngủ ở phòng nhỏ bên cạnh."

Tôi gật đầu, không nói gì.

Khi đứng dậy sau bữa ăn, tôi chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang bảo anh:

"Dạo này em ngủ không ngon lắm, hay là anh cứ ngủ ở phòng nhỏ trước đi?"

Anh ấy sững người một chút.

"Được."

Khoảng thời gian tiếp theo, cuộc sống của tôi và Từ Sâm quay trở lại bình lặng.

Tôi bận rộn với việc phỏng vấn và quy trình nhận việc của nhân viên mới tại cơ quan, còn anh ấy bận khởi động một dự án mới của công ty.

Dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chúng tôi đều là những người lý trí hơn cảm tính.

Làm việc gì cũng đều cân nhắc lợi hại.

Tôi nghĩ, đây có lẽ là lợi ích của việc kết hôn với một người lý trí.

Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện mình đã lầm.

Em trai tôi, Quan Phong, đột nhiên gọi điện cho tôi.

Nó kém tôi sáu tuổi, vừa tốt nghiệp thạc sĩ, đang trong quá trình tìm việc.

Nó vòng vo tam quốc một hồi mới hỏi:

"Chị, dạo này chị và anh rể thế nào rồi?"

Tôi thấy lạ: "Có chuyện gì em cứ nói thẳng đi."

Nó ấp úng nói xong, trong lòng tôi một luồng gi/ận dữ dần lan tỏa.

Quan Phong học kỹ thuật vật liệu, vài năm nay, những sinh viên cùng trường với nó nếu muốn ở lại thành phố này, gần như 100% đều được nhận vào doanh nghiệp mà Từ Sâm đang nắm quyền.

Thế nhưng Quan Phong nói, nó đã bị loại ngay từ vòng phỏng vấn.

Lý do là cấp trên không duyệt.

"Chị, lớp em có tám người ở lại thành phố này, chỉ có mình em bị từ chối, nên em nghĩ không biết có phải anh rể có ý kiến gì khác không..."

Cúp máy, sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, tôi lập tức gọi cho Từ Sâm.

Anh ấy không bắt máy.

Mười phút sau, anh ấy gọi lại.

"Quan Phong có điểm nào không đáp ứng được điều kiện tuyển dụng của quý công ty?" tôi hỏi thẳng vào vấn đề.

Đầu dây bên kia, anh sững lại hai giây rồi chậm rãi lên tiếng:

"Thanh Thanh, cậu ấy không có điểm nào không đáp ứng cả."

"Vậy tại sao nó không được nhận?"

"Ừm, chuyện là thế này, lần này ban lãnh đạo muốn tuyển một người có kinh nghiệm xã hội, nên thiếu mất một chỉ tiêu biên chế. Sau khi cân nhắc toàn diện, đúng là anh đã chủ động đề nghị loại tên Quan Phong ra. Anh mới nhậm chức không lâu, vừa đến đã tuyển ngay em vợ mình vào, dù sao cũng khiến người ta dị nghị mình thiên vị, tư lợi. Thanh Thanh, em nên hiểu cho anh..."

"Em không hiểu."

Tôi ngắt lời anh: "Quan Phong học chuyên ngành trước, anh điều chuyển sau, dù không phải anh làm quản lý thì nó cũng chắc chắn 100% được vào doanh nghiệp đó, căn bản không tồn tại chuyện thiên vị tư lợi gì cả. Hơn nữa, anh nói ban lãnh đạo muốn tuyển người có kinh nghiệm nên thiếu chỉ tiêu, anh là phó tổng phụ trách, chẳng lẽ việc này không phải do anh đề xuất sao?"

Từ Sâm im lặng vài giây, giọng điệu trở nên lạnh lùng:

"Quan Tình, em cũng làm công tác nhân sự, không ngờ đến lúc quan trọng lại thiếu chín chắn như vậy! Tóm lại chuyện này đã quyết định rồi, không phải cứ làm ầm ĩ là thay đổi được đâu."

Anh ấy cúp máy.

Tôi ôm bụng khom người xuống, từng cơn đ/au nhói ập đến.

Khi Quan Phong thi đỗ đại học, nó đã đặt mục tiêu vào doanh nghiệp nhà nước lớn trong ngành này. Không ngờ tôi là chị gái nó, không những không giúp ích được gì cho mục tiêu cuộc đời nó, ngược lại còn vì người anh rể này mà kéo chân nó lại.

Trong lòng tôi đ/au đớn vô cùng.

Tôi và Từ Sâm bắt đầu chiến tranh lạnh.

Nhưng thái độ lần này của anh ấy dường như đặc biệt kiên quyết, thậm chí không màng đến việc tôi đang mang th/ai, hoàn toàn không có ý định nhượng bộ hay làm hòa.

Ngược lại, Quan Phong còn an ủi tôi:

"Chị, chị đừng trách anh rể, anh ấy mới đến doanh nghiệp chắc chắn có khó khăn. Em dù sao cũng còn trẻ, đi công ty khác rèn luyện thêm cũng chẳng có hại gì."

Hai ngày sau.

Khi tôi đang đi ăn cùng đồng nghiệp ở bên ngoài, tình cờ gặp Thẩm Nhu.

Cô ấy đang ăn cùng vài người đàn ông, phụ nữ, nói tiếng địa phương, chắc là buổi tụ họp đồng hương.

Thấy tôi, cô ấy mím môi cười, dẫn theo một người đàn ông đi tới.

"Chị dâu, trùng hợp quá."

Tôi mỉm cười gật đầu: "Ừ, trùng hợp thật."

Người đàn ông bên cạnh cô ấy nhìn tôi cười tươi rói.

"Chị dâu nhỏ nói với em, chị là phu nhân của tổng giám đốc Từ, em đặc biệt qua chào hỏi một tiếng, em là nhân viên dưới quyền anh ấy ạ."

Tôi lịch sự hỏi:

"Chào cậu, cậu ở bộ phận nào?"

Cậu ta cười nói:

"Em là đợt tuyển mới này, vẫn đang thực tập. Lần này phải cảm ơn tổng giám đốc Từ nhiều lắm, vốn dĩ công ty chưa bao giờ tuyển người không phải sinh viên mới tốt nghiệp, nếu không phải chị dâu nhỏ tìm anh ấy giúp đỡ phá lệ, em đã chẳng có cơ hội nào rồi."

"..."

Tôi cụp mắt, hồi lâu không nói gì.

Thẩm Nhu cất giọng nhỏ nhẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1