Anh ta gọi cho cô.
Đầu dây bên kia khá ồn ào, dường như đang tổ chức cuộc thi gì đó cho nhân viên.
"Đội Xanh số 3 out!"
"Đội Đỏ số 8 out!"
Từ Sâm trầm ổn gọi tên cô.
"Quan Tình, là anh, Từ Sâm đây, anh ra tù rồi."
Giọng nói đầy ngạc nhiên của Quan Tình vang lên.
"Tại sao anh còn gọi cho tôi?"
Từ Sâm hít sâu một hơi, từng chữ một, trịnh trọng tuyên bố:
"Quan Tình, anh muốn theo đuổi lại em."
Trong điện thoại im lặng hai giây, rồi một tiếng "phì" cười vang lên.
Đây là phản ứng mà anh ta đã lường trước.
Anh ta không vội vã, tiếp tục nói:
"Anh biết bây giờ em vẫn chưa tha thứ cho anh, không sao cả, anh sẽ kiên trì. Đường đời còn dài, anh sẽ làm lại từ đầu. Quan Tình, một năm trong tù, anh luôn nhớ về đứa con của chúng ta, em đã chịu đả kích, chịu tổn thương, anh sẽ bù đắp..."
Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng loa phát thanh đầy hào hứng.
[Sau đây xin mời Cục trưởng Quan lên sân khấu, công bố kết quả cuộc thi nhân viên lần này!]
"Từ Sâm, đứa bé đó là do tôi chủ động phá bỏ."
Trong tiếng vỗ tay làm nền, Quan Tình dứt khoát nói ra câu này.
Từ Sâm sững người, "Em nói gì cơ?"
Tiếng giày cao gót vang lên đầy tao nhã, Quan Tình dường như vừa đi vừa nói.
"Đứa bé vốn dĩ không sao, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và Thẩm Nhu ở b/ệnh viện, nên tôi đã đi phá nó. Khi anh chọn c/ứu con của người khác, nghĩa là anh đã từ bỏ chính con của mình. Vì vậy, đừng tìm tôi nữa, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa."
"Từ Sâm, anh đã out từ lâu rồi."
Lời vừa dứt, cuộc gọi kết thúc.
Từ Sâm ngồi trong căn nhà trọ nhỏ hẹp, tối tăm.
Lâu thật lâu không cử động.
Cứng đờ như một bức tượng đ/á.
...
Hai năm sau đó, Từ Sâm liên tiếp thất bại, chẳng làm nên trò trống gì.
Để sinh tồn, anh ta buộc phải đi giao đồ ăn.
Một ngày nọ, trong một căn nhà cũ nát, anh ta lại gặp lại Thẩm Nhu.
Cô ta mở cửa nhận đồ ăn.
Mắt sưng đỏ, trên người đầy vết bầm tím.
Bên trong, một người đàn ông đang chỉ tay vào cô ta ch/ửi bới.
Khung cảnh quen thuộc, con người quen thuộc.
Từ Sâm gần như chạy trối ch*t, vô cùng cảm thấy may mắn vì mình đã đeo khẩu trang.
Lại hai năm nữa trôi qua, anh ta chẳng còn chút ý tưởng làm sự nghiệp nào nữa, cảm thấy đi giao đồ ăn cũng khá tốt.
Dù sao cũng thân cô thế cô, không con cái, có tiền cũng chẳng biết để lại cho ai.
Khoảnh khắc đó, anh ta cuối cùng cũng buồn bã nhận ra.
Cuộc đời mình chỉ đến thế mà thôi.
Thỉnh thoảng.
Trong cơn gió lướt qua chiếc xe điện, anh ta lại nhớ về chàng thiếu niên khổ học bên hồ nhân tạo năm nào.
Nghèo khó, túng quẫn, nhưng mọi thứ đều đáng chờ đợi.
Có tương lai.
Có cô gái xinh đẹp.
Đó dường như là anh ta.
Mà cũng dường như không phải là anh ta.
(Hết)