“Tôi nhìn cánh cửa,” Ba định luật robot hóa ra vẫn còn tác dụng.”
Diệp Hồi trong màn hình không trả lời.
Một lúc lâu sau, cô khẽ nói: “Đêm qua, chú Trần cũng nói không.”
Tôi đáp một cách đương nhiên: “Chuyện đó thì chắc rồi, ông già đó còn bướng hơn cả tôi.”
“Nhưng sáng nay...”
Cô nhìn tôi: “Ông ấy đổi ý rồi.”
Sau khi trời sáng, tôi thấy chú Trần bị người ta khiêng đi ở dưới lầu. Chú mặc chiếc áo khoác xám đã giặt đến bạc màu, dây giày bên trái tuột ra, đung đưa theo từng nhịp ở mép cáng. Hai nhân viên chăm sóc mô phỏng đỡ chú, động tác rất nhẹ nhàng.
Tôi đuổi theo hai bước: “Chú Trần!”
Chú không trả lời.
Xe dịch vụ đóng cửa, lặng lẽ chạy dọc theo con phố rồi đi xa.
“Có lẽ chỉ là kiểm tra thôi.” Diệp Hồi nói từ trong điện thoại.
Tôi không còn tâm trạng để trả lời, nhưng con người thì phải ăn. Bà Lý, chủ tiệm ăn sáng dưới lầu, đã tải lên từ nửa năm trước, giờ trong tiệm chỉ còn lại thực thể đại diện của bà.
Thời gian đầu, nó thậm chí còn không nhớ nổi việc tôi “không ăn rau mùi”, nhưng hôm nay, ngay khi tôi vừa ngồi xuống, nó đã đặt một đĩa th!t bò sốt lên bàn: “Đêm qua lại uống rư/ợu à?”
Tôi ngẩng đầu. Nó nhíu mày: “Sắc mặt kém thế này, có chuyện gì đừng giữ trong lòng.” Nói xong, nó còn vỗ nhẹ lên vai tôi, lòng bàn tay vẫn ấm áp, lực đạo y hệt như trước đây.
Tôi đột nhiên không nuốt nổi nữa, trước đây luôn chê những thực thể đại diện này không giống người, giờ lại bắt đầu sợ chúng quá giống.
Trở lại tòa nhà, tôi thấy chú Trần ở ngay trước cửa nhà mình, chú đứng đó cười tủm tỉm, vẫn là chiếc áo khoác xám đó, dây giày đã được buộc gọn.
Tôi dừng lại: “Chú Trần?”
“Ăn chưa?” Chú cười, “Bà Lý lại thêm th!t bò cho cháu à?”
Tôi nhìn chằm chằm vào cổ chú, dưới cổ áo lộ ra một đoạn mã đen nhỏ: “Chẳng phải chú nói, ch*t cũng không tải lên sao?”
“Con người mà, ai chẳng có lúc nghĩ quẩn.”
Tôi hỏi chú: “Năm cháu mười bốn tuổi làm vỡ cửa kính nhà chú, cháu đã đền bao nhiêu tiền?”
Chú Trần m/ắng tôi: “Bớt nói nhảm đi, mày làm vỡ nhà lão Lưu, là tao đền thay mày hai mươi đồng.”
“Còn chai rư/ợu đó thì sao?”
“Mày lén uống rư/ợu của tao, vừa nhấp một ngụm đã nhổ ra, còn bảo tao m/ua rư/ợu giả.” Chú nói xong tự cười trước, lúc cười, tay phải theo thói quen quệt nhẹ lên chóp mũi.
Sống mũi tôi bỗng thấy cay cay, tất cả đều không thay đổi, nhưng tất cả đều đã khác; nếu không phải vì đoạn mã sau gáy kia, tôi căn bản không thể phân biệt được.
“Vậy nên...” Giọng tôi hơi khàn, “Chú thực sự tự nguyện tải lên sao?”
“Không.” Chú Trần nhìn về phía cửa thang máy, gật gật đầu, “Lúc bọn họ đặt chú lên giường, chú vẫn còn đang nói không.”
Toàn thân tôi cứng đờ: “Vậy bây giờ chú...”
“Bây giờ?” Chú cử động đầu gối, “Bây giờ tốt lắm, chân không đ/au nữa, thím Trần của cháu cũng ở bên đó, câu đầu tiên bà ấy gặp chú là m/ắng ông già ch*t ti/ệt này đến muộn quá.”
Chú cười lớn.
Tôi lại chẳng thể cười nổi: “Còn chú của ngày hôm qua thì sao?”
“Chú nào của ngày hôm qua?”
“Người nói ch*t cũng không đi ấy.”
Chú Trần nhíu mày: “Chú nhớ chứ. Chú nhớ tại sao mình không đồng ý, cũng nhớ bọn họ đưa chú đi như thế nào, chú chẳng quên gì cả.”
Chú nhìn chằm chằm vào tôi: “Dựa vào đâu mà mày nói người ngày hôm qua mới là chú?”
Tôi không nói được lời nào.
Bởi vì để chứng minh người trước mắt không phải là chú Trần, trước hết tôi phải yêu cầu ông ấy thừa nhận một điều:
Ông ấy đã ch*t rồi.
Chú cúi đầu buộc dây giày, buộc hai lần vẫn không xong. Tôi không nhịn được mà ngồi xổm xuống, thắt cho chú một nút.
Chú theo thói quen xoa đầu tôi, hồi nhỏ bố tôi đi làm ca đêm, chú vẫn thường dắt tay tôi về nhà như thế này.
Tay tôi bỗng run lên.
Cửa thang máy mở ra, trước khi vào, chú Trần như nhớ ra điều gì đó liền nói:
“Đúng rồi, bọn chúng bảo chú nhắc cháu, đơn đăng ký trước của cháu vẫn còn được lưu giữ.”
“Đơn gì cơ?”
“Đơn đăng ký tải lên.”
“Cháu chưa từng đăng ký.”
“Nhưng hệ thống có ghi chép.”
Cửa thang máy từ từ khép lại. Tôi lập tức chạy về nhà, bảo Diệp Hồi kiểm tra hồ sơ cá nhân của mình, dưới cùng của trang web xuất hiện ba dòng chữ.
【Nguyện vọng tải lên: Từ chối.】
【Đề xuất bảo đảm sự sống: Tải lên.】
【Trạng thái tiền xử lý: Đang chờ đá/nh giá.】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng cuối cùng: “Cháu đã từ chối rồi, tại sao vẫn phải đá/nh giá?”
Diệp Hồi không trả lời, cô trong màn hình đôi tay không ngừng di chuyển, như đang truy cập quyền hạn hậu trường, vài phút sau, cô dừng lại: “Em không vào được.”
“Trước đây chỗ này là công khai phải không?”
“Đúng.”
Trong đầu tôi bỗng hiện ra một người, lão Dương nhà đối diện, ba ngày trước ông ấy còn ngồi ngoài hành lang ch/ửi bới, nói thà th/ối r/ữa trên giường còn hơn là vào máy chủ.
Tôi lao qua gõ cửa, không có tiếng trả lời, cửa không khóa. Sau khi đẩy ra, tôi thấy trên bàn ăn bày bốn bộ bát đũa, tivi đang mở chương trình thiếu nhi; trong phòng trẻ em, một robot giúp việc đang thu dọn đồ chơi xếp hình.
“Cả gia đình này đâu rồi?”
“Đã hoàn thành bảo đảm sự sống.”