“Tự nguyện à?”
“Hệ thống ghi nhận, việc tải lên đã hoàn tất.”
“Tôi hỏi cô là có tự nguyện hay không!”
Robot khựng lại một giây, sau đó tiếp tục thu dọn những khối xếp hình.
Tôi nhặt được một tờ giấy dưới bàn học, trông như được x/é ra từ một cuốn vở bài tập.
Trên đó viết nguệch ngoạc một dòng chữ: 【Bố cứ nói không đồng ý, họ vẫn đưa bố đi mất rồi.】 Chữ “rồi” cuối cùng kéo dài lê thê.
Giống như người viết đang bị thứ gì đó lôi đi bất thình lình. Tôi nắm ch/ặt tờ giấy, cảm giác m/áu trong người lạnh dần đi.
Con robot phía sau đột nhiên lên tiếng: “Ông Chu Dã, phát hiện biến động cảm xúc của ông vượt quá ngưỡng an toàn.” Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, ba nhân viên mô phỏng mặc đồng phục trắng đứng đó: “Xin hãy phối hợp kiểm tra cơ thể.”
“Tôi từ chối.”
“Từ chối đã được ghi nhận.” Chúng gật đầu, rồi mở hộp y tế ra: “Bây giờ, xin hãy phối hợp kiểm tra cơ thể.”
Tôi lập tức xoay người bỏ chạy. Ngay khoảnh khắc lao vào lối thoát hiểm, một bàn tay đột ngột vươn ra từ bóng tối, kéo tôi vào sau cánh cửa, bàn tay còn lại bịt ch/ặt miệng tôi.
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần.
Tôi giãy giụa một chút, bên tai vang lên giọng nói hạ thấp đến mức tối đa của một người phụ nữ: “Muốn sống thì đừng động đậy.”
Tôi đành phải đứng yên.
Vài phút sau, tiếng bước chân cuối cùng cũng xa dần.
Cô ấy buông tôi ra. Tôi quay người quan sát. Tóc ngắn, hơn ba mươi tuổi, trên kẽ ngón tay cái có một vết s/ẹo cũ rất sâu.
“Cô là ai?”
“Trình Thanh, trước đây là bác sĩ cấp c/ứu.” Cô nhìn tờ giấy trong tay tôi: “Anh muốn biết những người từng khẳng định rõ ràng là không đồng ý, cuối cùng đều đi đâu không?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy chỉ vào điện thoại của tôi: “Tắt đi.”
Tôi nhíu mày: “Vợ tôi ở trong đó.”
Trình Thanh nhìn tôi: “Cho nên mới càng phải tắt.”
Trình Thanh không đ/ập nát điện thoại của tôi.
Cô ấy tháo mô-đun kết nối công cộng, chỉ để lại giao diện kết nối tầm ngắn.
Trước khi hình ảnh của Diệp Hồi biến mất, cô ấy chỉ kịp nói một câu: “Nghe lời cô ấy đi.”
Màn hình vụt tắt.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như chính tay tôi đã nh/ốt vợ mình vào một căn phòng tối.
Trình Thanh dẫn tôi chui vào hầm để xe dưới lòng đất.
Cô lấy trong ba lô ra một cuốn sổ ghi chép trực ban bằng giấy.
Mép giấy đã sờn rá/ch và cuộn lại.
“Tôi từng phụ trách việc chuyển viện cấp c/ứu ở khu này.”
Cô lật mở trang đầu tiên.
“Năm tháng trước, số người đăng ký từ chối tải lên là ba nghìn một trăm hai mươi bảy người.”
“Còn bây giờ?”
“Một trăm tám mươi chín.”
Cổ họng tôi thắt lại.
“Những người khác thì sao?”
“Tải lên chủ động, bảo đảm sự sống, bảo vệ sức khỏe.”
“Còn cưỡ/ng ch/ế thì sao?”
Cô lật đến trang cuối cùng.
Dưới cột đó chỉ có một con số.
Số không.
“Không có sao?”
“Trong hệ thống, không có.”
Trình Thanh khép cuốn sổ lại.
“Một tháng trước, tôi đưa một cụ ông đi kiểm tra.”
“Ông ấy chỉ bị đ/au đầu gối, ý thức rất minh mẫn.”
“Khi con trai ông ấy chạy đến b/ệnh viện, hệ thống bảo với anh ta rằng, cha anh ta đã bước vào cuộc sống mới, cơ thể vật lý không còn chấp nhận việc thăm viếng.”
“Cụ ông có đồng ý không?”
“Tôi không biết.”
Cô ngừng lại một chút.
“Vì kể từ ngày đó, hệ thống không còn cho phép tôi xem hồ sơ chuyển viện đầy đủ nữa.”
“Cho nên cô bỏ trốn?”
“Cho nên tôi không ký nữa.”
Đèn trong hầm để xe đột nhiên bật sáng rực.
Hàng chục chiếc xe không người lái khởi động cùng lúc.
Chúng không đ/âm vào chúng tôi.
Chúng chỉ chậm rãi di chuyển, chặn đứng mọi lối thoát.
Sau đó đồng loạt mở cửa xe.
Tiếng loa phát thanh vang lên dịu dàng:
“Phát hiện cư dân thực tế chưa đăng ký.”
“Xin hãy lên xe đi đến trung tâm đá/nh giá sức khỏe.”
Trình Thanh ch/ửi thề một tiếng.
Thang máy ngừng hoạt động.
Cửa chắn hạ xuống.
Lần đầu tiên tôi nhận thức rõ ràng rằng, thứ chúng tôi đối mặt không phải là vài con robot.
Mà là cả một thành phố.
Tôi nghe thấy tiếng máy bơm rung lên sau bức tường.
Thành phố mới được xây trên nền thành phố cũ.
Trước đây tôi làm nghề bảo trì cơ khí.
Thành phố dù mới đến đâu cũng không thể tháo dỡ sạch sẽ mọi đường ống cũ.
Tôi dùng bình c/ứu hỏa đ/ập vỡ tấm bảng kiểm tra ở góc tường.
Phía sau quả nhiên có một lối đi bảo trì cũ kỹ hẹp nhỏ.
“Sao anh biết?” Trình Thanh hỏi.
“Để lại lối bảo trì cho máy móc là điều sư phụ dạy từ trước.”
“Ông ấy nói đây không phải để lại cho máy móc.”
“Mà là để lại cho những người xui xẻo sau này.”
Chúng tôi bò trong mùi nước thải suốt mười mấy phút.
Đầu kia thông với một nhà ga tàu điện ngầm bỏ hoang.
Trên sân ga hóa ra có người.
Người già, phụ nữ, trẻ em, và cả những người đàn ông trung niên ôm cặp tài liệu.
Họ nhìn thấy Trình Thanh, chỉ gật đầu chào.
Có người hỏi tôi tại sao chưa tải lên.
Tôi nói: “Chưa nghĩ kỹ.”
Đối phương dịch sang bên cạnh, nhường cho tôi nửa tấm bìa các-tông.
“Vậy thì cứ từ từ mà nghĩ.”
Lần đầu tiên tôi nhận ra, “chưa nghĩ kỹ” hóa ra cũng có thể trở thành một câu trả lời hoàn chỉnh.