Một nam sinh bên cạnh lập tức đề nghị: “Theo tôi, cứ nh/ốt cô ta ở đây là xong.”
“Đúng! Quy tắc phó bản đã đặt ra rồi, vắng thi đồng nghĩa với không đạt buổi bảo vệ, trực tiếp loại luôn. Đỡ cho cô ta cứ đi lung tung phá đám.”
Nhiều người liên tục phụ họa.
Tôi đứng tựa lưng vào chiếc tủ kim loại lạnh lẽo, trên vai vẫn còn in hằn dấu đỏ từ những ngón tay cô ta bóp ch/ặt.
Một nam sinh bên cạnh gật đầu: “Để tôi đi tìm cái khóa treo.”
“Không được!”
Lâm Tri Vãn đột ngột lên tiếng.
Giọng nói vừa gấp gáp vừa sắc nhọn, khác hẳn với vẻ yếu đuối lúc nãy.
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn cô ta.
Chính cô ta cũng sững người trong giây lát, vội vàng cúi đầu: “Ý tôi là, chúng ta tốt nhất nên tuân thủ cốt truyện gốc của phó bản. Trong thực tế buổi bảo vệ giữa kỳ đó, cô ta có tham gia.”
“Nói cho cùng cũng là bạn học một thời, người đã không còn, chỉ còn lại chút tàn h/ồn ảo ảnh trong phó bản này, không cần thiết phải cố tình làm khó.”
“Hơn nữa nhỡ đâu phó bản đang chờ chúng ta xử lý NPC sai quy định để nhân cơ hội trừ điểm nhiệm vụ của chúng ta thì sao.”
Mọi người nhìn nhau vài cái, rồi đồng loạt gật đầu.
“Vẫn là Tri Vãn thiện lương.”
“Đổi lại là tôi, chưa chắc đã làm được rộng lượng như vậy.”
Lục Nghiễn Từ nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt lạnh lẽo: “Đây là lần thứ hai cô động tay với cô ấy, nếu còn lần sau, tôi sẽ không nể nang gì cốt truyện phó bản nữa đâu.”
Nói xong, anh nắm lấy tay Lâm Tri Vãn, xoay người dẫn mọi người rời đi.
Cánh cửa phòng bị đóng sầm lại, trong phòng chứa chỉ còn lại ánh đèn trần trắng bệch.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc tủ tài liệu bị khóa ch/ặt phía sau.
Trong tủ, cuốn sổ ghi chép thí nghiệm vẫn nằm im lìm ở đó.
Toàn bộ dữ liệu nguyên bản từ trang đầu đến trang cuối của bộ đề tài này, tất cả đều là nét chữ của tôi.
Lâm Tri Vãn nào có lòng dạ từ bi gì?
Chẳng qua là sợ tôi – người nắm giữ đáp án hoàn chỉnh – bị nh/ốt ở đây mà thôi.
Ba ngày sau, buổi bảo vệ giữa kỳ.
Phòng bảo vệ nằm ở tầng ba tòa nhà hóa chất, lạnh lẽo hơn phòng thí nghiệm.
Ba chiếc bàn dài ghép thành một hàng, ngồi đó là ba giảng viên NPC, đứng đầu là giáo sư Trần.
【Buổi bảo vệ bắt đầu. Người không đạt sẽ bị phán là thất bại, bị loại khỏi phó bản.】
Tiếng thông báo vang lên, trong lớp không ai nói lời nào. Người dưới bục đều nắm ch/ặt những ý chính đã thức trắng đêm để học thuộc, mép giấy bị vò đến nhăn nhúm.
Các nhóm lần lượt lên bục theo thứ tự.
Những nhóm trước nói năng lắp bắp, bút của giảng viên gõ liên hồi xuống mặt giấy.
Đến lượt Lâm Tri Vãn.
Cô ta lên bục với tư thế thẳng lưng, tay cầm xấp tài liệu được đóng gáy chỉn chu.
Giáo sư Trần lật hai trang.
“Bước suy luận cốt lõi thứ ba, tại sao điều kiện phản ứng lại thiết lập trong khoảng này? Nói xem căn cứ là gì.”
Môi Lâm Tri Vãn mấp máy.
“Cái này, lúc đó là như thế này ạ.”
“Như thế nào?”
“Chúng em đã làm vài nhóm đối chứng song song ạ.”
“Mấy nhóm?” Giáo sư Trần ngước mắt, “Dữ liệu nằm ở trang nào?”
Tay cô ta lật xấp tài liệu hai lần, nhưng không tìm đúng trang.
Người bên dưới bắt đầu sốt ruột thay cho cô ta.
“Còn phân tích sai số ở bước thứ tư đâu?” Giáo sư Trần hỏi tiếp, “Phần này là tự tay cô làm à?”
Trán cô ta bắt đầu đổ mồ hôi.
“Năm đó vụ n/ổ xảy ra, đầu em bị thương ạ.” Cô ta nói, “Cứ căng thẳng là em lại chóng mặt.”
Cô ta giơ tay ấn ấn thái dương rồi ngồi xuống ghế.
Phía dưới lập tức bùng n/ổ.
“Sức khỏe Tri Vãn vốn không tốt, năm đó vụ n/ổ cô ấy cũng có mặt mà.”
“Đừng ép cô ấy nữa, những năm qua cô ấy đã vì chúng ta mà cố gắng bao nhiêu lần rồi.”
Lục Nghiễn Từ đứng dậy.
“Thưa giảng viên, phần này để em bổ sung ạ.”
Anh bước lên bục, tốc độ nói rất nhanh, viết những bước suy luận, thông số, kết luận quan trọng nhất của bộ đề tài này một cách ngắn gọn nhất lên giấy.
“Những câu hỏi còn lại em xin trả lời ạ.”
Giáo sư Trần nhìn anh vài giây rồi gật đầu.
Nửa sau buổi bảo vệ, Lục Nghiễn Từ một mình trả lời hết.
Kết thúc buổi bảo vệ, anh tách phần ý chính tóm tắt đó ra, phát cho mỗi người một tờ.
“Học thuộc cái này đi.”
Có người ôm tờ giấy, vành mắt đỏ hoe.
“Từ ca vẫn là Từ ca.”
“Có cậu ở đây, chúng ta không ch*t được.”
Khi bảng điểm hiện lên, lớp học im lặng một chút rồi bùng n/ổ.
Lâm Tri Vãn, A+, điểm tối đa.
Lục Nghiễn Từ, B.
Những người chơi còn lại đều chỉ vừa chạm ngưỡng điểm đạt.
Ngay cả tôi, một NPC không ai hỏi han đến, điểm số cũng vừa vặn đạt chuẩn.
Một nam sinh hàng đầu sững sờ vài giây, giơ tay chỉ vào bảng điểm rồi quay sang nhìn Lâm Tri Vãn.
“Khoan đã! Nửa đầu buổi cô không trả lời được câu nào, toàn bộ đều nhờ Từ ca hoàn thành buổi bảo vệ, tại sao cô lại được điểm tối đa?”
“Từ ca vì muốn lo cho mọi người mà phải tóm tắt câu trả lời nên mới chỉ nhận điểm B.”
“Ngay cả NPC cũng chỉ vừa đủ điểm qua, rốt cuộc là ai chấm điểm này?”
Tiếng tranh cãi nổi lên khắp phía dưới.
Lâm Tri Vãn đứng bên cạnh bục giảng, tay đặt trên mép bàn, nụ cười trên mặt vô cùng gượng gạo.
“Có lẽ… là điểm ấn tượng từ trước của giảng viên dành cho em.”
Trong đám đông vang lên một tiếng lầm bầm không lớn không nhỏ: “Điểm ấn tượng? Đó cũng là ấn tượng của năm năm trước rồi.”