Tôi đứng ch*t trân tại chỗ, hóa ra suốt mười bốn năm qua, tôi chưa từng ốm đ/au, chưa từng than đ/au, chưa từng làm sai việc gì: rốt cuộc lại trở thành cái cớ thuận tiện nhất để họ sai bảo tôi.
Tôi không nói thêm lời nào.
Mẹ thấy tôi không lên tiếng nữa, sắc mặt dịu đi đôi chút: “Mau đi đi, D/ao D/ao đang đợi đấy.”
Trong bếp khói lửa m/ù mịt.
Tôi ngồi xổm trước bếp, một tay quạt lửa, một tay chống lên thành bếp, ho đến mức khom cả lưng, nước mắt cũng trào ra vì sặc khói.
Đến tận nửa đêm, th/uốc mới sắc xong.
Tôi bưng sang chính phòng, mẹ đang lau mồ hôi cho Tô D/ao, chẳng buồn ngước đầu lên.
“Để đó đi.”
Ba chữ, không còn gì thêm.
Tôi quay người bước ra ngoài, trước mắt tối sầm lại, phải vịn vào cột hành lang mới không ngã quỵ.
Ngay lúc đó, tôi đụng phải cha.
Ông đang xách hai hộp thức ăn, là món th/uốc bổ dưỡng phổi do bếp trạm dịch đặc biệt làm.
Thấy tôi, ông thu hộp thức ăn về phía sau:
“Hai hộp này, một hộp cho chị cả con, con bé từ nhỏ thân thể yếu ớt, kỵ nhất là bị b/ệnh.”
“Hộp còn lại cho chị hai con, con cũng biết chúng nó lớn lên cùng nhau, thứ gì cũng phải chuẩn bị hai phần. Thiếu ai, đứa còn lại trong lòng đều không thoải mái.”
“Phần của con,” cha ngập ngừng, “đợi đến kinh thành, ta sẽ bù cho con.”
Tôi rũ mắt lắc đầu: “Con gái hiểu rồi, cha không cần bận tâm đến con.”
Cha thấy tôi không có ý kiến gì, sắc mặt rõ ràng thả lỏng, bước nhanh về phía phòng chị cả.
Tôi đứng dưới hành lang, bỗng nhiên muốn cười.
Tuấn mã của anh cả đáng giá tám trăm lượng, th/uốc bổ của chị phải chuẩn bị hai phần, còn phần của tôi, mãi mãi là đợi sau này bù đắp.
Đêm đó tôi sốt mê man, trong cơn nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy có người nói chuyện dưới hành lang.
Là mẹ và cha tôi.
“Đến kinh thành, hôn sự của Lệnh Vi phải định sớm. Đích thứ tử nhà Lại bộ thị lang Trương đại nhân, tuổi tác tuy có lớn hơn chút, nhưng nhà họ sẵn sàng chi ba ngàn lượng tiền sính lễ. Chẳng phải mấy hôm trước ông đang lo thiếu tiền chạy việc sao?”
Cha im lặng một lát: “Chuyện của Lệnh Vi...”
“Con bé hiểu chuyện mà,” mẹ cười, “từ nhỏ đến lớn, có khi nào khiến chúng ta khó xử đâu?”
Cơn sốt hết đợt này đến đợt khác, gần sáng mới hạ bớt.
Tôi gượng ngồi dậy, cổ họng khô khốc đ/au rát, cuộc đối thoại của cha mẹ dưới hành lang vẫn còn vang vọng rõ ràng bên tai.
Thì ra tôi đã chịu đựng mười tám năm qua, hiểu chuyện mười tám năm nay, trong mắt họ chưa bao giờ là con gái, chỉ là một món đồ có thể đổi lấy lợi ích.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân hoảng lo/ạn của tiểu tư, rống lên qua sân:
“Không xong rồi! Phía sau núi xảy ra lũ quét, đường quan lộ phía trước bị cuốn trôi hơn nửa, không đi được nữa rồi!”
Đoàn xe tiến thoái lưỡng nan, cha quyết đoán quay đầu trở lại phủ Lăng Châu ở phía nam tạm nghỉ.
Lăng Châu là phủ giàu có bậc nhất vùng Giang Nam, quan lại qua lại đông đúc, tin tức truyền đi cũng nhanh.
Ngày thứ hai chúng tôi dừng chân tại quán trọ, thiếp mời dự thi hội của phu nhân tri phủ địa phương đã được đưa đến tay cha.
Đúng lúc ông đang cần gom góp nhân mạch, nên nhận lời ngay tại chỗ, định để gia quyến dẫn hai cô con gái đi dự tiệc.
Tôi vốn tưởng chuyện này không liên quan đến mình, vẫn co ro trong phòng phụ đọc sách.
Không ngờ đến chập tối, mẹ lại xách hai hộp bánh quế hoa đẩy cửa bước vào.
Trên mặt bà lộ vẻ dịu dàng hiếm thấy, nắm tay tôi ngồi xuống, giọng điệu ôn nhu:
“Lệnh Vi, mẹ biết con từ trước đến nay là người tinh tế nhất, thơ văn cũng thông suốt hơn hai chị con.”
“Thi hội ngày mai, chị cả con bị cảm lạnh thân thể không tiện, chị hai con lại không giỏi ứng phó, con cứ trốn sau tấm rèm nhung ở cuối tiệc, viết giúp mỗi người vài bài thơ đúng cảnh là được.”
“Ngoài kia người ta khen chúng nó, chẳng phải là khen nhà họ Tô chúng ta sao?”
Tôi rũ mắt nhìn những vết chai mỏng trên đầu ngón tay, trong lòng dâng lên vị đắng chát.
Suốt bao nhiêu năm nay, những vần thơ tôi viết ra đều bị bà gán tên của các chị.
Thấy tôi hồi lâu không nói, nụ cười trên mặt bà nhạt dần, giọng điệu cũng trầm xuống:
“Sao, vẫn còn gi/ận mẹ à? Chị cả, chị hai con mất mẹ ruột, ngoài kia bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm vào nhà chúng ta. Nếu chúng nó làm mất mặt, cha con không còn thể diện, con có được lợi lộc gì không?”
Tôi ngẩng mắt, khẽ đáp:
“Con gái nghe theo sự sắp xếp của mẹ.”
Bà lúc này mới giãn mày, dặn dò thêm vài câu “cẩn thận, đừng để lộ dấu vết” rồi quay người rời đi.
Ngày hôm sau, thi hội được tổ chức tại biệt trang trên sườn núi.
Tôi nấp sau tấm màn, viết một mạch sáu bài.
Vịnh liễu, tụng sen, chúc thọ, bài nào cũng chỉnh chu, câu nào cũng khéo léo.
Mẹ nâng tập thơ đi ra, cả tiệc trầm trồ thán phục.
“Hai vị tiểu thư nhà họ Tô, thật là tài nữ!”
“Một nhà phong nhã, thật đáng ngưỡng m/ộ!”
Ai ngờ không được bao lâu, giữa tiệc bỗng vang lên một giọng nữ:
“Nói cũng thật khéo, bài thơ này của nhị tiểu thư nhà họ Tô, ta lại thấy giống như đã từng gặp ở tập thơ chép tay nào đó của tiền triều.”
Lời này vừa thốt ra, cả tiệc đột nhiên im bặt một nửa, sau đó vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
“Không thể nào? Vừa nãy nhìn còn ra dáng lắm mà...”