Nói xong bà xoay người, cẩn thận dìu lấy cánh tay Tô Cẩn, nhỏ giọng dỗ dành rồi bước đi, bước chân vững vàng, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại nhìn tôi lấy một lần.
Tôi cúi đầu nhìn xuống chân, không biết từ lúc nào lại có thêm một đống quần áo chất cao như núi.
Từ nhỏ đến lớn đều là như vậy.
Chỉ cần đồ của họ xảy ra sai sót, thì mãi mãi là lỗi của tôi.
Đợi đến khi tôi phơi xong bộ quần áo cuối cùng lên dây, trời đã hửng sáng.
Tôi dựa vào tường viện vừa thở phào một cái, bên ngoài đã vang lên tiếng quản gia thúc giục khởi hành.
Tôi xoa xoa đôi vai cứng đờ, lặng lẽ đi theo phía sau đội ngũ.
Cả đêm không chợp mắt, tôi dựa vào vách xe không nhịn được mà gật gù, đầu thỉnh thoảng lại đ/ập vào tấm ván gỗ cứng, làm vết thương lại âm ỉ đ/au.
Cũng không biết đã đi bao lâu, bên ngoài dần trở nên náo nhiệt, đoàn xe dừng lại ở trấn Thanh Khê.
Đây là thị trấn lớn nhất bên ngoài thành phủ Lăng Châu, thương nhân tụ tập đông đúc.
Cha đi bái kiến tri châu địa phương để chạy chọt qu/an h/ệ, tôi ở lại quán trọ sắp xếp danh sách lễ vật.
Đang đối chiếu từng mục trong hộp quà, bên ngoài bỗng truyền đến một trận ồn ào.
Trong tiếng người huyên náo, xen lẫn tiếng sứ vỡ giòn tan.
Ngay sau đó, quản gia lăn lộn chạy vào, mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
“Phu nhân! Không xong rồi! Công tử gây gổ với người ta trên phố, lỡ tay đ/ập vỡ cái đỉnh Thanh Hoa ở rạp tế lễ đầu phố rồi!”
Tim tôi thắt lại.
Đỉnh Thanh Hoa là lễ khí do triều đình ban tặng, chuyên dùng để chuẩn bị cho lễ tế mùa thu.
Làm hư hỏng lễ khí ngự ban là tội lớn, người gây chuyện không chỉ phải chịu trượng hình mà còn phải ngồi tù.
Mẹ hoảng lo/ạn, bà nhìn thấy tôi như vớ được cọc c/ứu mạng.
Bà lao tới mấy bước, nắm ch/ặt cổ tay tôi:
“Lệnh Vi! Con mau ra ngoài nhận tội thay anh con đi! Cứ nói là con vừa ra khỏi quán trọ m/ua hoa nhung, không để ý nên đụng nghiêng giá gỗ của rạp tế lễ, mới làm đổ đỉnh Thanh Hoa.”
“Con yên tâm, mẹ sẽ thông đồng với quan phủ, sẽ không để con thực sự chịu tội đâu.”
Tôi nhìn gương mặt khẩn thiết của bà, lòng lạnh buốt.
Lại là như vậy.
Năm mười hai tuổi, Tô Thừa Viễn ham chơi đ/ốt pháo, th/iêu rụi thư trai của thầy giáo, h/ủy ho/ại nửa phòng cổ tịch.
Bà cũng đỏ hoe mắt dỗ dành tôi như thế:
“Lệnh Vi, con là em, cứ nhận thay anh con đi. Nó là con trưởng, nếu bị thầy đuổi học, cha con sẽ đá/nh ch*t nó mất. Con nhận đi, mẹ m/ua quần áo mới cho con, m/ua mẫu hoa cho con.”
Lần đó tôi đứng trong từ đường chịu ba mươi trượng thay anh ta, lòng bàn tay sưng vù đến mức không cầm nổi bút, phải dưỡng b/ệnh nửa tháng mới khỏi.
Vậy mà quần áo mới đã hứa, cuối cùng vẫn mặc trên người Tô Cẩn.
Bà chỉ buông một câu nhẹ tênh: “Chị con phải ra ngoài làm khách, cho chị mặc trước, của con lần sau làm lại” là xong chuyện.
Trước đây tôi nhận, là vì tôi ng/u ngốc, tưởng rằng nhẫn nhịn một chút là có thể đổi lấy chút đối đãi tốt hơn.
Nhưng bây giờ tôi không làm thế nữa.
Tôi rút tay lại: “Con không đi.”
“Tô Lệnh Vi, sao con lại không hiểu chuyện như vậy!” Mặt bà lập tức sa sầm, “Anh con là con trưởng nhà họ Tô, sau này phải gánh vác gia đình, tiền đồ của nó không được phép chậm trễ dù chỉ một chút.”
“Con là con gái, sau này cùng lắm là lấy chồng sinh con, dù có án tích thì đã sao? Đợi mọi chuyện qua đi, mẹ sẽ chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh cho con, tìm một gia đình tốt mà gả đi, ai còn lật lại mấy chuyện cũ này nữa?”
Bà nói rồi gọi đám đầy tớ bên ngoài:
“Người đâu! Đưa nhị tiểu thư ra ngoài! Nói là nó bất cẩn đụng đổ rạp tế lễ!”
Hai mụ hầu thô kệch xông lên, một trái một phải kẹp ch/ặt cánh tay tôi, cưỡng ép kéo tôi ra ngoài.
Tôi liều mạng giãy giụa, nhưng tôi đã nhịn đói một ngày một đêm, lại còn mang thương tích, căn bản không thể thoát ra được.
Trên đường bị kéo đến cạnh rạp tế lễ đầu phố, xung quanh vây kín người xem náo nhiệt.
Sai dịch địa phương đứng cạnh rạp, mặt lạnh tanh hỏi chuyện gì xảy ra.
Mẹ tiến lên một bước, chỉ vào tôi:
“Sai gia, là con gái nhỏ nhà tôi không hiểu chuyện, ra ngoài dạo chơi không nhìn đường, đụng đổ giá đỡ, làm hỏng lễ khí. Chúng tôi xin chịu ph/ạt, chỉ cầu quan lớn khoan hồng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà, bà quay mặt đi, không nhìn vào mắt tôi.
Sai dịch quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, cũng không hỏi tường tận, vung tay lên:
“Làm hư hỏng lễ khí, theo luật đá/nh ba mươi trượng để răn đe! Dẫn đi!”
Khi gậy rơi xuống lưng, tôi cắn ch/ặt răng không khóc.
Một cái, hai cái, ba mươi cái.
Sau lưng đ/au rát, quần áo thấm m/áu, tôi nằm sấp trên ghế dài, trước mắt tối sầm từng đợt.
đá/nh xong, họ ném tôi về sân phụ quán trọ như ném rác rưởi.
Không ai đến thăm, cũng không ai cho th/uốc.
Mẹ bận đi an ủi Tô Thừa Viễn đang kinh sợ, các chị chê tôi bị đá/nh là xui xẻo nên đều trốn thật xa.
Vết trượng ở lưng còn chưa lành hẳn, xe ngựa nhà họ Tô đã tiến vào kinh thành.
Tôi vén một góc rèm xe nhìn ra ngoài, mặt phố rộng rãi, cửa hàng san sát, tường đỏ ngói lưu ly dưới ánh mặt trời sáng đến chói mắt.
Việc x/ác minh thân thế của Thượng Cung Cục là vào hôm nay.
Vốn dĩ tôi định sáng sớm tìm cớ đi m/ua kim chỉ để lẻn ra ngoài.