“Tiền của em ở đâu ra mà nhiều thế?”

Chị gái Tiêu Trân cũng bước tới, dù ánh mắt vẫn đầy kinh ngạc, nhưng chị theo bản năng đã chắn bên cạnh tôi, cảnh giác nhìn Lôi Bái Quân.

“Lát nữa sẽ giải thích với mọi người sau.”

Tôi vỗ vỗ mu bàn tay Tiêu Chiêu.

Quay đầu nhìn Lôi Bái Quân vẫn đang nằm bệt dưới đất.

“Bà Lôi, cho bà nửa tiếng, chuyển nhượng vô điều kiện tất cả các mảnh đất cốt lõi của bà ở trong nước cho nhà họ Tiêu.”

“Nếu không, ngày mai khi mở phiên, tôi không ngại để cổ phiếu của bà rớt giá đến mức bị hủy niêm yết đâu.”

Lôi Bái Quân ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ oán đ/ộc.

“Mày nằm mơ!”

Bà ta nghiến răng nghiến lợi gào lên.

“Tao có phá sản cũng không để cho nhà họ Tiêu các người được hời!”

“Thế à?”

Tôi lấy điện thoại ra, tùy ý lướt vài cái.

“Vậy những tài khoản rửa tiền ở hải ngoại của bà Lôi đây, tôi nghĩ Cảnh sát Quốc tế chắc sẽ rất hứng thú đấy.”

Sắc mặt Lôi Bái Quân trong chớp mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Bà ta há miệng, nhưng không thốt ra được lấy một tiếng.

Sự tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm bà ta hoàn toàn.

Nửa tiếng sau.

Lôi Bái Quân như một con chó già bại trận, ký tên lên bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản dày cộm.

Khi điểm chỉ, tay bà ta run đến mức mực in dính cả vào cổ tay áo.

Tuyết Thanh C/âm đứng một bên, im lặng từ đầu đến cuối.

Cô ta nhìn tôi nắm quyền kiểm soát toàn cục, trong đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vàng kia, ngoài sự kinh ngạc, còn có thêm một tia dò xét sâu sắc.

“Cậu út nhà họ Tiêu.”

Trước khi rời đi, Tuyết Thanh C/âm đột nhiên dừng bước.

Cô ta quay người, nhìn tôi, giọng điệu mang theo sự thăm dò.

“Ba năm trước, ngày thứ Sáu đen tối ở Frankfurt, kẻ dùng sức của một mình mình b/án khống toàn bộ thị trường kỳ hạn dầu thô châu Âu, được gọi là ‘Bóng m/a’...”

Cô ta ngập ngừng, giọng hạ rất thấp.

“Có phải là cậu không?”

Tôi đang lật xem bản thỏa thuận Lôi Bái Quân đã ký, nghe thấy câu này, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Cô Tuyết, trí tưởng tượng quá phong phú là một loại b/ệnh đấy, phải chữa đi.”

Tôi khép tài liệu lại, tiện tay đưa cho chị gái Tiêu Trân vẫn còn đang ngơ ngác.

“Hơn nữa, người cô nên quan tâm nhất bây giờ không phải là tôi là ai.”

Tôi nhướng mi, nhàn nhạt liếc cô ta một cái.

“Mà là ông chủ phố Wall của cô, liệu có còn giữ lại cô – một thiên tài chưa từng bại trận nhưng nay lại thua đến mức không còn cái nịt – nữa hay không.”

Sắc mặt Tuyết Thanh C/âm cuối cùng cũng trầm xuống hoàn toàn.

Nụ cười hoàn mỹ cô ta duy trì suốt cả ngày đã xuất hiện vết nứt.

Cô ta không nói gì thêm, nhìn tôi một cái thật sâu, rồi quay người sải bước đi ra khỏi dinh thự nhà họ Tiêu.

Bóng lưng vẫn thẳng tắp, nhưng nhìn thế nào cũng toát lên vẻ chật vật của kẻ thua cuộc.

Người của tòa án và Lôi Bái Quân cũng lủi thủi rời đi.

Cánh cửa lớn “rầm” một tiếng đóng lại.

Phòng khách khôi phục lại sự tĩnh lặng.

Anh trai Tiêu Chiêu, chị gái Tiêu Trân và anh rể Tống Đình, ba người như ba cây cọc gỗ đứng trước mặt tôi.

Ánh mắt dán ch/ặt vào tôi.

“Nói đi.”

Tiêu Chiêu khoanh tay trước ngựk, cố nén sự r/un r/ẩy trong giọng nói.

“Rốt cuộc em là ai?”

“‘Bóng m/a’ đó nghĩa là gì?”

Tôi thở dài.

Cầm một quả táo từ đĩa trái cây, thong thả gọt vỏ.

“Em đã bảo rồi, em là con trai út của nhà họ Tiêu.”

Vỏ táo đ/ứt lìa dưới lưỡi d/ao, rơi vào thùng rác.

“Chỉ là những năm tháng lưu lạc bên ngoài đó, may mắn quen được vài ông lão người nước ngoài lắm tiền thôi.”

“Giúp họ nhấn bàn phím vài cái, ki/ếm được chút tiền tiêu vặt ấy mà.”

“Nhấn vài cái?”

Giọng Tiêu Trân đột nhiên cao vút.

“Em gọi ba trăm năm mươi tỷ là tiền tiêu vặt á?”

Chị lao tới, gi/ật lấy quả táo và con d/ao gọt trái cây trong tay tôi.

“Tiêu Yến, em đừng hòng qua mặt bọn chị.”

Hốc mắt chị đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào tôi.

“Em có biết hai ngày qua bọn chị đã phải sống sót thế nào không?”

“Em có biết A Chiêu thậm chí đã viết xong di thư rồi không!”

Tôi sững sờ.

Quay đầu nhìn anh trai Tiêu Chiêu.

Anh quay mặt đi, nhưng nước mắt cứ thế rơi lã chã.

Tống Đình bước tới ôm lấy anh, cũng đỏ hoe mắt.

Trong lòng tôi đột nhiên trào dâng một nỗi xót xa khó hiểu.

Ba năm nay, tôi luôn nghĩ mình là người ngoài cuộc.

Lạnh lùng nhìn họ sống ch*t vì lợi ích của nhà họ Tiêu.

Tôi thấy họ giả tạo, gh/ét tôi là một kẻ vô dụng chỉ biết tiêu tiền.

Nhưng không ngờ, vào khoảnh khắc sinh tử, nhóm người gh/ét bỏ tôi này lại liều mạng để bảo vệ tôi.

“Xin lỗi.”

Tôi khẽ nói.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi về nhà họ Tiêu, tôi nghiêm túc xin lỗi họ như vậy.

“Em không nên giấu mọi người.”

Tiêu Chiêu quay ngoắt lại, trừng mắt nhìn tôi.

“Em tưởng nói một câu xin lỗi là xong sao?”

Anh bước tới, chọc mạnh vào trán tôi.

Lực không lớn, nhưng khí thế thì đầy đủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
4 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vay tiền cứu mẹ, cô ấy lại đem nhà cho em trai làm phòng tân hôn

Chương 9
Mẹ bị tai nạn giao thông, bệnh nặng 90 ngày, việc đầu tiên khi tỉnh lại là sang tên căn nhà duy nhất của gia đình cho em trai làm nhà tân hôn. Bên ngoài phòng bệnh, họ hàng vây quanh em trai, không ngớt lời khen nó có số hưởng. Mọi người ăn ý lờ đi việc ba tháng qua tôi vì chăm sóc mẹ mà sụt 30 cân, tiêu sạch tiền tiết kiệm, thậm chí còn vay nặng lãi 50 vạn. Em trai cầm tờ giấy nợ 50 vạn có điểm chỉ của mẹ đưa tôi ký tên: "Chị à, mẹ bảo là do chị nhất quyết vay tiền cứu bà, nên số nợ này chị phải trả, mà em thì sắp cưới vợ rồi, chị xem..." Tôi nhìn chằm chằm em trai vài giây, đột nhiên bật cười, giật lấy tờ giấy nợ, sảng khoái ký tên mình vào đó. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, tôi không những không làm ầm ĩ mà còn ân cần vỗ vai nó: "Em nói đúng, số tiền này đúng là chị nên trả. Mẹ giờ đã tỉnh lại, đó mới là chuyện vui lớn nhất."
0