Tôi là con thứ, sinh ra trong gia đình quân nhân, nhưng lại bị lưu đày nơi thị thành, phải sống lay lắt, khúm núm mới thấy được ánh mặt trời. Tôi không phải người tốt, vì quyền lực tiền tài mà không từ th/ủ đo/ạn, tâm cơ thâm đ/ộc; cũng như em thấy đấy, tôi là kẻ phụ bạc, đối với em chỉ có lòng lợi dụng, thu m/ua, không thể dành trọn vẹn chân tình.
Giờ đây, mọi sự đã bị phơi bày, tôi không thể chối cãi. Bấy lâu nay, tôi có lỗi với em, đối với nhà họ Ngôn cũng toàn là tội lỗi, tôi xin trịnh trọng tạ lỗi cùng em.
Tôi đã đính hôn, đối tượng là cháu gái của đại nguyên soái đứng đầu Bình Kinh, từ nay được người hỗ trợ, tương lai không còn như xưa. Nghĩ đến tình nghĩa ngày trước, khuyên em đừng tìm ki/ếm những chuyện cũ. Đại nguyên soái gh/ét nhất là những kẻ gây rối, xưa nay hễ thấy mầm mống là diệt trừ tận gốc, mạng sống của cả nhà họ Ngôn đều nằm trong tay em, mong em đừng làm chuyện dại dột.
Tôi và em từ nay chia tay, không còn dây dưa nữa. Ngoài ra, tôi sẽ toàn quyền rút khỏi việc kinh doanh tiệm vải, mọi khoản đầu tư, chi nhánh đều xin tặng lại, tuyệt đối không hối h/ận. Điều kiện duy nhất, mong em rời khỏi Hàn Thành, đi đến đảo Cảng Châu. Vé tàu và phí an cư, ba ngày sau sẽ được gửi đến phủ.
Viết thư này làm bằng, từ nay đừng nhớ tới.
Sở bút: Tô Niệm Nam
Ngôn Hoài Tố đọc xong lá thư, phát ra một tràng cười nhạt, ba phần bi ai, bảy phần mỉa mai. Tiếng cười đó là cái cười khổ của lòng người đã ch*t, cũng là để giải tỏa nỗi bi phẫn khiến người ta phát đi/ên...
Mà lúc này ngoài cổng Ngôn trạch, sau khi Vũ bá giải thích với Tô Niệm Nam rằng tiểu thư không tiện gặp mặt, ông liền quay vào phủ.
Tô Niệm Nam nhìn theo bóng lưng Vũ bá khuất dần, một luồng khí nghẹn lại trong lồng ngựk, cảm giác b/ệnh suyễn lại tái phát. Anh ngồi trong chiếc xe mui trần, nuốt sống hai viên th/uốc hen thường dùng, vị đắng chát lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể. Không biết có phải vì tác dụng của th/uốc hay không, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm.
"Đừng quay lại nữa, Tố Tố." Anh thầm niệm trong lòng.
Cuộc chiến tranh Nam - Bắc sắp sửa bùng n/ổ, cái phủ đệ Hàn Thành dơ bẩn này, anh hy vọng em hãy tránh xa. Dù là những nguy cơ do sai lầm tạo nên, hay là dáng hình chân thực mà định mệnh phơi bày. Anh đã đuối nước, không còn sức giãy giụa, chỉ có thể dùng cách này để đẩy em đến bến bờ bình yên.
Vốn dĩ anh là kẻ tà/n nh/ẫn, mọi mũi nhọn có đ/âm sâu vào da th!t mình cũng chẳng sao cả. Anh tự nhủ, không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Chỉ có vị đắng không thể xua tan trong miệng khiến anh mệt mỏi nhắm mắt lại, dường như chẳng bao giờ muốn mở ra để nhìn ngắm cái thế giới tối tăm không ánh mặt trời này nữa.
Chương 30: Sương giáng
Năm nay Bình Kinh lạnh nhanh một cách lạ thường, dường như chỉ sau một đêm, hơi thở ra khỏi cửa đã mang theo sương m/ù.
Thu Phiên đứng trên ban công lộ thiên của biệt thự, dường như không cảm thấy lạnh. Bên ngoài chiếc áo ngủ mỏng manh, cô khoác thêm một chiếc khăn choàng dệt kim, nhưng cũng chẳng thèm quấn ch/ặt, mặc kệ gió lạnh cuốn lấy thân hình... nhưng lòng cô còn lạnh hơn cả gió.
Giữa cô và Tô Niệm Nam, tuy vừa tổ chức hôn lễ cách đây không lâu, nhưng thực chất là một cặp vợ chồng giả tạo. Phòng ngủ chính rộng lớn của hai người là một căn hộ thông nhau, bị Tô Niệm Nam sai người đóng một cánh cửa, ngăn thành hai gian. Cô ở gian trong, Tô Niệm Nam ở gian ngoài.
Sau khi thành hôn, Tô Niệm Nam vào quân đội, bận rộn đến mức thường xuyên không gặp mặt. Hôm nay cuối cùng cũng được gặp, hai người trò chuyện một hồi, nhưng những điều anh nói khiến Thu Phiên lo lắng khôn nguôi.
Cuộc đấu tranh giữa các thế lực Nam - Bắc đã đến lúc căng như dây đàn. Thám tử báo về, phe Nam đã có đội tiên phong sắp vượt sông, chỉ ba ngày nữa sẽ đến ngoại thành Bình Kinh. Tô Niệm Nam sắp xếp cho Thu Phiên ngày mai lên tàu rời khỏi Bình Kinh, đi đến đảo Cảng Châu lánh nạn.
Thu Phiên biết Tô Niệm Nam cũng sẽ ra tiền tuyến nghênh chiến thì lòng dạ bồn chồn. Tô Niệm Nam từ nhỏ đã mắc b/ệnh suyễn, cứ làm việc quá sức hoặc chịu kích động là tái phát. Thu Phiên sinh ra trong gia đình quân nhân, cô hiểu rõ, chiến tranh giống như cuộc chạy đua đường dài lấy tính mạng làm nền tảng, chỉ những người có thể lực dồi dào mới có tư cách sống sót trong tình thế hiểm nguy, Tô Niệm Nam lấy đâu ra điều đó.
Tô Niệm Nam tuy không có tình cảm gì với cô, nhưng nhờ thế lực của Tô tham mưu, anh vẫn có thể che chở cho cô. Nếu Tô Niệm Nam không thể sống sót trở về, người đại bá xa cách, quyền thế và chỉ mưu cầu lợi ích kia không biết sẽ kh/ống ch/ế cô ra sao. Cô không muốn trở thành công cụ mưu quyền đoạt lợi của đại bá.
Nghĩ đến đây, Thu Phiên không kìm được cất tiếng: "A Nam, anh làm phó quan cho đại bá, không ở lại phía sau nghe ông ấy điều phối, tại sao nhất định phải ra chiến trường?"
Tô Niệm Nam cười nhạt mỉa mai: "Cha tôi bị lệnh làm tiên phong, vì kẻ sắp nghênh chiến là Đô đốc Đường Lộ Phong, kẻ đã phản bội theo phe Nam. Thu đại nguyên soái đã nói, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Phe Tô và Đường trấn giữ Hàn Thành và Sương Thiên Thành nhiều năm, hiểu rõ điểm yếu của nhau nhất. Trong đội ngũ của tôi còn có cả Đường Huy, con trai trưởng của Đô đốc Đường vừa mới được chiêu an, dù thế nào tôi cũng phải đến tiền tuyến trước."
"Anh không sợ không trở về được sao? Em thực sự rất lo lắng..." Thu Phiên từ ban công lạnh lẽo quay vào trong nhà, không kìm được rùng mình một cái.
"Thu Phiên, nếu c/ứu người rơi xuống nước, biết rõ nhảy xuống c/ứu người sẽ ch*t, liệu người đó có nhảy không?"