Kể từ ngày thứ hai sau khi cô xuyên không đến thế giới này, mạng internet ở đây đã bị c/ắt, nên điện thoại cũng chẳng có tác dụng gì. An Ninh cứ để nó trong người mà không mở ra, đến tận bây giờ vẫn còn 21% pin. Ngay khoảnh khắc màn hình điện thoại sáng lên, An Ninh đã hiểu tại sao tên Chu Thần kia lại tự tin đến thế. Bởi vì nguyên chủ dùng cả ảnh chụp chung của họ làm hình nền, trong ảnh cô gái thì yêu kiều xinh đẹp, chàng trai thì dễ thương hoạt bát, nhìn cũng có vẻ xứng đôi một cách kỳ lạ.
Theo ký ức còn lại, nguyên chủ có tổng cộng năm "thú cưng" nam, hiện tại mới chỉ gặp ba người, vẫn còn hai người không ở trong thành phố này. Nhưng An Ninh biết, hai kẻ đó cũng không ch*t. Vì lúc xem phim trước đây, cô thấy Bách Thanh Từ sau này còn liên kết với hai gã đó để thành lập một căn cứ, cả hai tên đó đều là dị năng giả, trước kia cũng không mấy được lòng nguyên chủ. Chẳng khác nào một biệt đội b/áo th/ù.
Phải nói là, năm gã "thú cưng" của nguyên chủ mỗi người đều có bản lĩnh riêng, chỉ có mỗi Chu Thần mà cô yêu thích nhất đến cuối cùng vẫn là kẻ vô dụng, chẳng có lấy một chút dị năng nào. Chẳng hiểu mắt nhìn người kiểu gì nữa.
An Ninh lật xem album ảnh và WeChat, kết quả cũng giống như cô nghĩ, chẳng có gì bổ b/éo. Mở app ngân hàng ra kiểm tra, trong thẻ chỉ còn lại tám trăm tệ, đây là kiệt tác của Bách Thanh Từ. Tuy nhiên cũng chẳng sao, cô cũng không cần tiền. Sau này đợi "Siêu thị vô địch" của cô lớn mạnh, thì tiền tệ lưu thông trên thị trường chính là do An Ninh cô quyết định.
Mở danh bạ, An Ninh gọi cho cha của nguyên chủ, nhưng như dự đoán, không có ai bắt máy, tín hiệu cũng không ổn định, ngay cả trả lời tự động cũng ngắt quãng. X/ác định chiếc điện thoại này tạm thời không có ý nghĩa tồn tại, An Ninh vẫn cắm sạc cho nó. Dù bây giờ nó chỉ là cục gạch, nhưng biết đâu sau này vẫn còn chút công dụng.
Chưa đầy mười giờ, dưới lầu bỗng truyền đến một tiếng thét chói tai. An Ninh theo bản năng đứng dậy đứng bên cửa sổ nhìn xuống, lờ mờ thấy hai người một lớn một nhỏ, có lẽ là hai mẹ con, đang trốn chạy khỏi thây m/a. Nhưng người mẹ đã bị vồ ngã, vài con thây m/a đã bắt đầu x/é x/ác cô. Tiếng thét vừa rồi chắc là lúc cô muốn dùng chính cơ thể mình để thu hút sự chú ý của lũ thây m/a, nhằm cho đứa con chạy thoát. Tất cả đều là vô ích, đứa trẻ như vậy trong tận thế, không có khả năng sống sót.
An Ninh kéo rèm cửa lại, không nhìn những chuyện xảy ra bên dưới nữa. Trong cái thời đại mà ai cũng lo thân mình này, đồng cảm là thứ vô dụng nhất và cũng nguy hiểm nhất.
Ở lại căn hộ áp mái vài ngày, An Ninh mỗi ngày đều ăn ngon ngủ yên, không còn vội vàng ra ngoài, cô dưỡng lại tinh thần và thể lực cho cơ thể này. Đồng thời cô cũng quan sát động tĩnh trong khu chung cư, nhưng không thấy bóng dáng Hứa Vãn Đường đâu. Dù rằng chị ấy có vai trò nhất định trong bộ phim gốc, hiện tại chắc là không ch*t, nhưng vì cô đã đến thế giới này, nơi đây đã có rất nhiều thay đổi. Lỡ như Hứa Vãn Đường không trụ nổi thì sao?
Tất nhiên, trong lòng An Ninh vẫn rất hy vọng chị ấy còn sống, dù sao đó cũng là người duy nhất đối xử thiện chí với cô, lại còn là hệ trị liệu. Ngày thứ bảy kể từ khi tận thế bắt đầu, điện nước bị c/ắt hoàn toàn, thế giới này đang trở nên tồi tệ hơn.
Dù trong thời gian này cũng từng thấy quốc gia ra tay, hai ngày trước còn có binh lính cầm sú/ng hiện đại nhất n/ổ sú/ng quét sạch dưới lầu nhà họ. Nhưng số lượng thây m/a quá khổng lồ, hơn nữa khả năng lây nhiễm lại cực mạnh. Khi biết rõ xung quanh vẫn còn một số lượng người sống sót nhất định, quốc gia cũng không thể ra lệnh dùng vũ khí hạt nhân để san phẳng một thành phố, nên chỉ có thể giằng co như vậy, ưu tiên chuyển đi những nhân vật quan trọng.
Việc c/ắt điện nước không ảnh hưởng gì lớn đến An Ninh và những người khác. "Siêu thị vô địch" của cô hiện tại cơ bản có thể đáp ứng mọi vật tư sinh hoạt cần thiết cho con người, ngay cả sạc dự phòng cũng cung cấp không giới hạn. Chỉ là nghỉ ngơi lâu như vậy, An Ninh cũng nên mang theo Đại Phát ra ngoài dạo một vòng.
Mất điện thì không sao, nhưng sau khi mất nước, việc dọn dẹp các loại chất thải bẩn thỉu lại trở thành vấn đề lớn. An Ninh thậm chí còn thấy có người trong tòa nhà này trực tiếp vứt chất thải xuống lầu. Cứ đà này chẳng bao lâu nữa, cả thành phố sẽ trở nên hôi thối và bẩn thỉu. Dù biết đây là con đường tất yếu của tận thế, nhưng An Ninh vẫn muốn tranh thủ lúc tình hình chưa quá tệ, ra ngoài xem thử có tìm được thứ gì tốt không, tiện thể ki/ếm thêm ít tiền vàng.
Dù sao thì dù hiện tại siêu thị không thu nạp được, cũng có thể để tạm ở đó, đợi sau này có chỗ rồi tính tiếp. An Ninh xỏ cho bốn chân của Đại Phát những đôi giày nhỏ, dù là do cô tự kh//âu rất x/ấu, nhưng cũng là vải c/ắt từ đôi bốt da, kh//âu rất chắc chắn, như vậy bốn cái móng vuốt của Đại Phát sẽ không bị dẫm bẩn nữa. Dù sao mặt đất bên ngoài hiện tại đã hoàn toàn khác trước. Tuy nhiên, Đại Phát rõ ràng không thích nghi lắm.