Chúng thực sự đã để người ta lách luật, nhưng logic này quả thực cũng thông suốt. Khi An Ninh bước ra khỏi cửa phòng, vừa hay nghe thấy tiếng ồn ào dưới lầu, chắc là đám người đó đang cãi vã với tầng mười sáu. Trong tòa nhà có nhiều người sống như vậy, không thể nào không thắng nổi tên Vương ca ở tầng mười sáu, nhưng họ cũng chưa đến mức dám gi*t người. Kết quả cuối cùng An Ninh nhận được là họ đã khóa cửa lối đi tầng mười sáu từ bên ngoài, dùng năm sợi xích sắt dày, khóa ch/ặt cứng, Vương ca không thể nào có cơ hội ra ngoài gây chuyện nữa.
Cửa trước đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn dùng nước sát khuẩn lau đi lau lại nhiều lần, nhưng vẫn thoang thoảng mùi hôi. An Ninh đeo khẩu trang đã được lau qua bằng vỏ cam, bảo Chu Thần khiêng một cái bàn và ghế ra đặt trước cửa rồi ngồi xuống, thanh đường đ/ao đặt chễm chệ trên bàn.
"Đã như vậy thì tôi cũng không làm khó mọi người nữa."
"Tôi đúng là có rất nhiều vật tư, đảm bảo mọi người hài lòng, nhưng cần mọi người m/ua, không thể cho không được."
Lời vừa dứt, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Tuy nhiên, hiện tại đã ở vào tình cảnh có tiền cũng không tiêu được, nếu là vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì đó không phải là vấn đề, nên mọi người chấp nhận khá tốt. Thấy vậy, An Ninh tiếp tục nói: "Đồ ở chỗ tôi có thể m/ua bằng ba loại tiền tệ, một là tiền mặt thông thường, nhưng sẽ rất đắt, hai là tinh hạch thây m/a, một tinh hạch có thể dùng như một đồng tiền tiêu dùng trước tận thế."
"Nhưng tinh hạch thây m/a không dễ ki/ếm, hiện tại nhiều thây m/a vẫn chưa tiến hóa ra tinh hạch, dễ tốn công vô ích, loại cuối cùng bây giờ càng khó hơn, là dùng tinh hạch của động thực vật biến dị làm tiền tệ."
Giá trị cụ thể của tinh hạch biến dị An Ninh không nói, dù sao bây giờ cũng không ki/ếm được, nói cũng vô ích. Giới thiệu xong xuôi chi tiết giao dịch một cách đơn giản, rõ ràng, An Ninh bỗng nhận ra dường như mình đã nói ra rất nhiều điều mà người hiện tại không thể nào biết được. Cô theo bản năng quay đầu nhìn về phía Bách Thanh Từ đang đứng cách đó không xa.
Bách Thanh Từ vẫn giữ vẻ mặt mỉm cười đó, nhưng đôi đồng tử màu nâu xanh thẳm sau cặp kính lại nhìn cô lạnh băng. Trong lúc hai người nhìn nhau, tâm trí An Ninh bỗng lơ đễnh. Cặp kính của Bách Thanh Từ là có tròng, anh ta thực sự bị cận, dù độ không cao. Trong bộ phim gốc còn có đoạn sau này anh ta làm mất kính không nhìn rõ đồ vật, bị người ta "ch/ém" một vố. Nghĩ đến đây, An Ninh bỗng lên tiếng với Bách Thanh Từ: "Anh tìm một cặp kính anh hay đeo đưa cho tôi đi."
Nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Cô có thể để kính ở quầy siêu thị trước, đợi sau này có chỗ rồi mới thu nạp. Sau này nếu kính của Bách Thanh Từ có vấn đề, anh ta có thể đến chỗ cô m/ua, có tiền thì cho cô ki/ếm, thế chẳng tốt sao?
Nói xong câu đó, An Ninh không quản Bách Thanh Từ nữa, quay đầu nhìn đám người kia: "Tôi ở đây về cơ bản loại thực phẩm nào cũng có, hơn nữa muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chỉ cần các người mang đủ tiền."
"Bắt đầu đi."
Người cầm đầu đương nhiên là Vương Thành Bân, hắn đắn đo một lát rồi thận trọng lên tiếng: "Tôi không có nhiều tiền mặt, nhưng trong thẻ vẫn còn khá nhiều tiền, có chấp nhận quẹt thẻ không?"
Nghe vậy, An Ninh nhíu mày ngẩng đầu lên. Hôm nay cô mặc một chiếc sơ mi trắng đen phối với quần tây đen, tóc búi sau gáy, dùng một cây trâm cố định lại, khá ra dáng một bà chủ. Cô thương lượng với hệ thống trong đầu, xét thấy dù là bây giờ hay sau này, người không có tiền mặt mới là đa số, thậm chí sau này chẳng mấy ai có thẻ, hệ thống vẫn đồng ý với yêu cầu của cô. Giây tiếp theo, một chiếc máy POS xuất hiện trên tay An Ninh. Cô đặt máy POS lên bàn đẩy về phía đám người đó: "Được, quẹt thẻ đi."
Từ lúc gặp mặt đến nay đã biểu diễn cho họ xem hai lần lấy đồ từ hư không, lại còn có nhiều vật tư như vậy, An Ninh trong mắt những người này đã là sự tồn tại sánh ngang thần nữ. Vương Thành Bân lấy thẻ ngân hàng ra đặt lên bàn, rồi thận trọng lên tiếng: "Tôi muốn mì gói và nước khoáng, nếu còn bánh quy gì đó cũng muốn lấy một ít."
Ngay khoảnh khắc lời hắn dứt, mì bò cay, mì hải sản, mì bò hầm, cùng ba loại bánh quy có nhân và không nhân đều xuất hiện trước mặt hắn. "Mì gói 55 tệ một thùng, nước khoáng loại 500ml giá 20 tệ một chai, bánh quy 200 tệ một cân, tự chọn vị, x/ác nhận số lượng rồi nói với tôi."
Thực ra còn nhiều vị hơn, nhưng An Ninh lười lấy ra nhiều như vậy, lần sau đổi cho hắn là được. Nhìn đống thực phẩm bày đầy mặt bàn nhỏ, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, bao gồm cả Tần Hàng. Tần Hàng đứng sau lưng Bách Thanh Từ, dùng khuỷu tay huých nhẹ anh: "Từ ca, sao tôi cảm giác chỗ đồ dự trữ của người phụ nữ này còn nhiều hơn anh thế, chẳng lẽ cô ta cũng là người trọng sinh?"
Bách Thanh Từ không chút biến sắc, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người An Ninh không rời: "Không phải."