Sau khi tỉnh lại, tính tình hắn có chút thay đổi, bảo ta đừng vì câu nói ban ngày của hắn mà gi/ận. Xem ra hắn trọng sinh vào đúng lúc đến Kim Lăng.
Ta nhóm lửa than mang theo, thấm ướt khăn đắp lên trán hắn. Lúc này lẽ ra nên gọi thái y, nhưng nếu không có lệnh của Hoàng đế hay Hoàng hậu, thái y căn bản sẽ không đến. Tuy nhiên hắn cũng sẽ không ch*t, chỉ chịu chút khổ sở khi ốm đ/au mà thôi.
Ta và Tiêu Vọng Thư lặng lẽ ngồi đó, chẳng ai nói lời nào. Sau đó Tiêu Vọng Thư lên tiếng trước:
“Có phải ngươi đã nghe được vài chuyện của chúng ta ở Bắc Lương rồi không?”
Ta gật đầu. Sắc mặt nàng tái nhợt:
“Chúng ta cũng từng nghĩ đến cái ch*t để giải thoát, nhưng hắn dùng mạng của phụ hoàng mẫu hậu để u/y hi*p chúng ta.”
“Sau khi phụ hoàng mẫu hậu bị tr/a t/ấn đến ch*t, chúng ta mới trốn thoát.”
“Đều tại ta liên lụy Thừa Tắc, nếu không đệ ấy đã sớm trốn về được rồi.”
“Chúng ta không hề tự nguyện. Nếu ta không phục tùng, hắn sẽ hànhz hạz Thừa Tắc; nếu Thừa Tắc không phục tùng, hắn sẽ hànhz hạz ta.”
“Ta biết chúng ta rất bẩn, cho nên...”
“Các người không bẩn.”
Ta c/ắt ngang lời nàng:
“Công chúa, người và Thái tử điện hạ cao quý như thế, hắn thích các người là lẽ đương nhiên.”
Tiêu Vọng Thư ngẩn người nhìn ta một lúc, rồi nước mắt rơi lã chã:
“A Từ, cảm ơn ngươi.”
Ta cũng đang rơi lệ. Nhưng ta luôn cảm thấy, trong mắt mình vẫn còn vương m/áu của Tiêu Vọng Thư.
Đến rạng sáng, cơn sốt của Tiêu Thừa Tắc đã giảm bớt. Hắn mở mắt, mơ màng nhìn ta:
“Hoàng hậu, giờ là canh mấy rồi?”
Hắn quả nhiên sốt đến hồ đồ, lại tưởng bây giờ là kiếp trước. Ta từng làm Hoàng hậu của hắn, nhưng chỉ được một ngày. Lúc đó hắn phát đi/ên dữ dội, ngày thứ hai sau khi phong hậu cho ta thì tự th/iêu. Dẫu lúc đó ta có nói với hắn rằng ta đã mang th/ai, c/ầu x/in hắn đừng bỏ lại chúng ta, nhưng hắn không tin, vẫn cho rằng ta đang lừa hắn. Sau đó hắn nói câu:
“A Từ, ta không trách nàng, nếu có kiếp sau, chúng ta đừng gặp lại nữa.”
Sau này đứa trẻ ra đời, là một bé gái. Ta nuôi đến năm tuổi thì con bé qu/a đ/ời. Ta tự châm lửa th/iêu x/ác mình và con, tỉnh lại thì đã quỳ trong đại điện.
Thực ra kiếp này ta có tư tâm. Ta muốn cùng Tiêu Thừa Tắc chung chăn gối một lần nữa, sinh đứa con gái ấy ra. Con gái ta, nó tinh quái, nói chuyện ngọt ngào lại biết dỗ dành ta vui vẻ, lúc lìa đời đã thuộc nằm lòng trăm bài thơ rồi.
Nhưng Tiêu Thừa Tắc lúc này đã tỉnh táo lại, đang trừng mắt nhìn ta, còn hất tay ta đang vô tình đặt trên người hắn ra.
Ta giải thích:
“Đêm qua chàng sốt cao, là Công chúa tìm ta đến giúp.”
Hắn im lặng hồi lâu rồi nói:
“Chẳng phải đã nói với nàng rồi sao, kiếp sau đừng gặp lại.”
Ta “ồ” một tiếng:
“Nhưng hôm qua chính chàng là người chủ động đến gần ta.”
Hắn che mắt lại, không thèm để ý đến ta nữa.
Ta thật sự rất nhớ thời niên thiếu của chúng ta. Hắn tuy dè dặt lạnh lùng, nhưng những lời ta nói đều được hồi đáp. Thiếu niên tựa ánh trăng trong lòng ấy, cuối cùng lại bị chốn địa ngục trần gian này ch/ém gi*t từng nhát một.
Qua thêm hai ngày, Hoàng đế cuối cùng cũng lâm triều, triệu ba người chúng ta vào.
Hạ Vân Tường đứng ở cửa điện, mắt nhìn thẳng. Tiêu Vọng Thư hôm qua nói, Hoàng hậu để đứa cháu ruột này làm cấm quân thật là uổng phí tài năng. Nàng không biết, đây thực chất là trọng dụng. Nếu lúc đó hoàng cung thành Thiên Đô cũng dùng người nhà họ Tiêu canh giữ, có lẽ đã có thể cầm cự đến khi viện quân tới.
Bước vào chính điện, các đại thần vẫn đang tranh cãi, Hoàng đế lại rất bình tĩnh. Thúc phụ thấy ta vẫn lộ sát khí, ông ta chẳng biết giấu giếm là gì cả.
Cuối cùng, Hoàng đế tuyên bố Tiêu Thừa Tắc và Tiêu Vọng Thư là dòng dõi hoàng tộc, chọn ngày khôi phục ngôi vị Thái tử cho Tiêu Thừa Tắc. Ta có chút bàng hoàng, vận mệnh cứ thế được viết lại. Mà Tiêu Thừa Tắc, hẳn là càng h/ận ta hơn. Nếu kiếp trước ta không nói dối, hắn cũng không phải chịu đựng nhiều đ/au khổ như vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, Hoàng đế ban chiếu chỉ mới: Thái tử lĩnh binh bắc chinh, thu phục mười tám thành phía bắc đã mất của Nam Đường. Gừng càng già càng cay. Khôi phục thân phận Thái tử làm hài lòng các triều thần ủng hộ Tiêu Thừa Tắc; bắc chinh lại làm hài lòng những kẻ chán gh/ét hắn. Dẫu sao đ/ao thương không có mắt, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Tiêu Vọng Thư lập tức quỳ xuống xin Hoàng đế đổi người bắc chinh, nàng có nỗi sợ sâu sắc với Bắc Lương. Nhưng trong mắt Tiêu Thừa Tắc lại ánh lên tia sáng b/áo th/ù. Kẻ gi*t cha mẹ, làm nh/ục hắn, dù có trả th/ù trăm lần cũng không đủ.
Kiếp trước sau khi ta nói hắn và Tiêu Vọng Thư là giả mạo, Tiêu Vọng Thư t/ự v*n, hắn phá vòng vây chạy thoát. Tiêu Vọng Thư nói không sai, nếu không phải vì nàng, không ai có thể cản được Tiêu Thừa Tắc. Hắn trốn về Bắc Lương, mượn ba vạn kỵ binh của Hoàng đế Bắc Lương, chưa đầy một năm đã công phá thành Kim Lăng, ngồi lên ngai vàng. Sau đó dưỡng sức ba năm, đích thân dẫn mười vạn đại quân bắc chinh.