Tôi mỉm cười với Trình Na.

“Dù sao cũng sống tốt hơn cô.”

“Ít nhất không đến mức phải lưu lạc làm con chó giữ cửa.”

“Phải rồi, cô luôn muốn bò lên giường Phó Lẫm, thành công chưa?”

Tôi nhìn cô ta đầy vẻ cợt nhả.

Khi gặp lại Phó Lẫm, tôi đã tiện tay vạch trần chuyện Trình Na làm tình nhân.

Anh ta thích chơi bời, nhưng cũng cần thể diện.

Trình Na lập tức phản ứng lại.

“Hóa ra là cô làm?”

“Chu Ninh! Đồ khốn nạn nhà cô!!!”

Cô ta dậm chân trên đôi giày cao gót lao tới, bộ móng tay dài nhắm thẳng vào mặt tôi.

Tôi nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cô ta, đẩy mạnh xuống đất.

Sau đó vung một cái t/át.

“Cô là cái thá gì mà dám động vào tôi?”

Phó Lẫm nghe thấy động tĩnh liền bước ra.

Trình Na như thấy c/ứu tinh, bò tới, khóc lóc thảm thiết.

“Phó tổng, anh phải làm chủ cho em!”

“Không biết con mụ Chu Ninh này lên cơn gì, vừa tới đã đá/nh em… huhu… Phó tổng…”

Đây là chiêu bài quen thuộc của cô ta.

Trước đây rất hiệu quả.

Nhưng lần này, Phó Lẫm thậm chí không thèm nhìn cô ta lấy một cái.

Anh ta nắm lấy tay tôi.

“Không thích cô ta thì nói với anh một tiếng là được, việc gì phải tự tay động thủ.”

“Tay có đ/au không?”

Anh ta lạnh mặt.

“Người đâu, đuổi Trình Na ra khỏi Phó thị.”

“Vĩnh viễn không cho phép cô ta bước vào đây nữa!”

Trình Na h/oảng s/ợ, mở to mắt không tin nổi.

Cho đến khi bị giữ ch/ặt hai tay, cô ta mới bắt đầu c/ầu x/in.

“Phó tổng! Em sai rồi!”

“Tha cho em đi! C/ầu x/in anh tha cho em!!!”

Trong phòng, Phó Lẫm rót cho tôi một chén trà.

Giọng anh ta dịu dàng.

“Đã nguôi gi/ận chưa?”

Tôi nhìn chén trà, mỉm cười.

“Nếu ba năm trước Phó tổng chịu ra mặt cho tôi, tôi sẽ còn vui hơn nữa.”

Nhắc đến chuyện cũ, Phó Lẫm im lặng một lát.

Anh ta chậm rãi uống trà.

Tôi không kiêng dè gì mà đá/nh giá anh ta.

Từ lúc quen biết đến nay, tôi đã biết anh ta hơn mười năm rồi.

Anh ta vẫn chói lóa như vậy.

Trong lòng tôi có chút gh/en tị.

Quả không hổ danh là đứa con cưng của trời.

“Tiểu Ninh.”

Phó Lẫm đột nhiên lên tiếng.

“Có anh chống lưng cho em, công việc kinh doanh của em sẽ còn tiến xa hơn nữa.”

Trong ấn tượng của tôi, Phó Lẫm không phải là người dài dòng.

Thế nhưng về chuyện tình cảm của chúng tôi, anh ta lại nhắc lại rất nhiều lần.

Tôi không nghĩ là do sức quyến rũ của mình khiến anh ta không thể quên.

Có lẽ là vì đóa hoa tơ hồng từng dựa dẫm vào anh ta năm nào, nay đã trưởng thành thành đóa mẫu đơn.

Anh ta cảm thấy mới lạ, muốn hái đóa mẫu đơn ấy một lần nữa.

Nhưng nếu quay lại với anh ta, sau này người khác nhắc đến tôi, phản ứng đầu tiên sẽ là người đàn bà của Phó Lẫm, chứ không phải Chu Ninh phỉ thúy.

Tôi cười cợt nói.

“Ý anh là sao?”

“Muốn tôi quay lại tiếp tục làm tình nhân?”

“Mẹ tôi chắc chắn sẽ đá/nh ch*t tôi mất.”

Phó Lẫm trầm ngâm một lát, mười ngón tay đan vào nhau.

“Không phải.”

“Là kết hôn với anh, làm vợ của anh.”

Sau khi về nhà, lời của Phó Lẫm vẫn còn vang vọng trong đầu tôi.

“Ban đầu anh tưởng em chỉ là gi/ận dỗi, không nghĩ là em sẽ đi thật.”

“Cho đến khi em bỏ đứa bé, anh rất gi/ận, nghĩ rằng chia tay thì chia tay, nhưng bao năm qua đi, anh vẫn nhớ em.”

Tôi cứng họng.

Phải mất một lúc lâu mới hỏi:

“Thế còn gia đình anh thì sao?”

“Họ sẽ đồng ý sao?”

Phó Lẫm lắc đầu.

“Họ sẽ không đồng ý.”

“Nhưng anh đủ khả năng nuôi em.”

“So với quyền thế vô biên, anh muốn ở bên em hơn.”

Đầu tôi ong lên một tiếng.

Hoang đường.

Anh ta vậy mà thực sự muốn cưới tôi.

Năm thứ hai ở bên Phó Lẫm, anh ta s/ay rư/ợu, không dùng biện pháp.

Tôi nép vào lòng anh ta, lo lắng hỏi.

“Nếu mang th/ai thì phải làm sao?”

Phó Lẫm thản nhiên vuốt ve vai tôi.

“Có th/ai thì đẻ thôi.”

“Chẳng lẽ không nuôi nổi sao?”

Khi đó tôi còn trẻ, cũng ngây thơ.

Tôi tràn đầy mong chờ nhìn anh ta.

“Vậy anh sẽ cưới em chứ?”

Tôi tưởng sinh con đẻ cái là chuyện của vợ chồng.

Nhưng Phó Lẫm không nghĩ vậy.

Anh ta lạnh mặt nhìn tôi ba giây, tà/n nh/ẫn nói.

“Cưới em, để cả Kinh Bắc cười nhạo anh sao?”

Không lâu sau, Trình Na xuất hiện.

Tôi nghĩ, Phó Lẫm thông minh như vậy, chắc chắn không thể không biết Trình Na là loại người nào.

Anh ta nhìn cô ta b/ắt n/ạt tôi, chỉ là để dằn mặt tôi mà thôi.

Giờ đây anh ta lại nói nhớ tôi.

Vậy những uất ức tôi từng chịu trước đây thì tính là gì?

Nụ cười trên môi tôi dần tắt.

“Hôm nay tôi đến để ký hợp đồng với Phó tổng.”

“Chuyện riêng tư xin đừng bàn nữa.”

Tiền Duyệt biết tôi từ chối Phó Lẫm, gi/ận đến mức m/ắng tôi.

“Tớ không hiểu cậu nghĩ gì nữa!”

“Cơ hội tốt như vậy! Tại sao cậu không đồng ý? Gả cho Phó Lẫm, sinh một đứa con, cả đời này coi như ổn định!”

“Hơn nữa, trước đây chẳng phải cậu thích anh ta sao?”

Tôi rót cho Tiền Duyệt một cốc nước.

“Trước đây tớ từng nghĩ việc làm vợ hiền mẹ đảm là tốt, nhưng đổi lại chỉ là sự chán gh/ét và dằn mặt của Phó Lẫm.”

“Giờ đây khi tớ đã có sự nghiệp, anh ta lại quay sang không thể quên tớ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1