Tôi đã làm vợ Thẩm Duật tròn ba năm, anh ấy chưa từng chạm vào tôi lấy một lần.
Nhờ hơi men, tôi hét thẳng vào mặt anh: “Ly hôn thì ly hôn!”
Lời vừa dứt, trước mắt tôi bỗng nhiên trôi nổi những dòng bình luận:
【Con vợ trước n/ão tàn cuối cùng cũng chịu không nổi mà đòi ly hôn rồi, b/ắn pháo chúc mừng thôi!】
【Nói nam chính không được? Nực cười! Sau này có ngày cô ta phải chịu khổ!】
【Nam chính và nữ chính lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nếu không phải vì bố của con vợ trước lấy ơn nghĩa ra ép buộc, thì hai người họ đã thành một đôi từ lâu rồi. May mà nam chính giữ tiết hạnh, mới không phụ lòng nữ chính.】
【Ly hôn xong nam chính quay đầu tạo dựng đế quốc thương mại trị giá hàng trăm tỷ, nâng niu nữ chính như báu vật trong tim; còn con vợ trước n/ão tàn kia thì sao, tháng ki/ếm ba nghìn đồng tiền b/án mạng, làm thêm giờ đến mức đột tử, cũng coi như là quả báo.】
Thẩm Duật nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo:
“Cô thực sự muốn ly hôn?”
Tôi hoàn h/ồn, chỉ vào mũi anh, lớn tiếng thách thức:
“Ly cái gì mà ly! Bà đây tối nay! Nhất định! Phải! Ngủ! Với! Anh!”
Thẩm Duật ngẩn người.
Anh liếc nhìn tôi như thể nhìn một kẻ đi/ên, rồi xoay người định bỏ đi.
Tôi bật dậy từ trên ghế sofa, túm lấy cà vạt của anh:
“Không được đi! Hôm nay tôi nhất định phải ngủ với anh!”
Muốn giữ tiết hạnh cho nữ chính ư? Mơ đi!
Đêm nay tôi nhất định phải “chà đạp” anh cho bằng được!
Thẩm Duật nhíu mày:
“Uống say rồi thì nằm yên đó, đừng có làm lo/ạn!”
Tôi tức đến dậm chân:
“Tôi không có say!”
Thẩm Duật hừ lạnh một tiếng, đẩy tôi ra rồi sải bước về phía phòng tắm.
【Ha ha ha! Con vợ trước này cũng quá tự đề cao bản thân rồi, còn muốn đụng vào nam chính, đáng đời bị vả mặt!】
【Nhưng nữ phụ xinh đẹp lại còn nóng bỏng, nam chính thật sự giữ mình được sao?】
【Yên tâm đi, nam chính giữ thân như ngọc, nữ phụ có cởi sạch đứng trước mặt anh ta thì anh ta cũng chẳng thèm chớp mắt đâu.】
Ban đầu tôi đã định thôi rồi, nhưng bị mấy dòng bình luận này kích động, tính bướng bỉnh trong người bỗng chốc trỗi dậy!
Nam chính Thẩm Duật này, tối nay tôi ngủ chắc rồi!
Tôi bước vài bước đến trước cửa phòng tắm, lấy hơi, rồi xoạch một cái kéo cửa ra.
Thẩm Duật đang bôi sữa tắm trên người gi/ật mình đứng sững tại chỗ, quên cả phản ứng.
Ánh mắt tôi như được gắn máy dò tìm.
Quét từ cơ bắp ngựk xuống cơ bụng, rồi lại trượt xuống dưới…
Không hổ danh là nam chính, phần cứng đúng là cực phẩm.
Thẩm Duật cuối cùng cũng hoàn h/ồn, luống cuống với lấy chiếc khăn tắm trên giá quấn lại, nghiến răng rít ra hai chữ:
“Ra ngoài!”
Ra ngoài? Còn lâu nhé!
Tôi không nói nhảm với anh, đưa tay kéo tuột chiếc váy ngủ ném xuống đất.
Thẩm Duật lại sững người, nhưng vẫn đứng im như tượng.
Mặt anh đen lại, bước tới ép sát về phía tôi, xem chừng là muốn xách cổ tôi quăng ra ngoài.
Trước khi anh ra tay, tôi đã nhanh hơn một bước nhào tới, ôm ch/ặt lấy thắt lưng anh.
Khoảnh khắc da th!t chạm nhau, cả người Thẩm Duật cứng đờ.
Tôi ngước mặt nhìn anh, giọng điệu vừa ngây thơ vừa quyến rũ:
“Chồng ơi, anh thật sự không muốn chút nào sao?”
Sau thoáng ngỡ ngàng, Thẩm Duật lại khôi phục vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sự điềm tĩnh quá mức của anh khiến tôi trông như một gã hề nhảy nhót lung tung.
Tôi bỗng thấy vô cùng tủi hổ, sống mũi cay cay, chán nản buông tay ra.
“Không chạm thì thôi!”
Tôi vừa định rút lui, thì đôi bàn tay nóng rực bỗng quấn lấy thắt lưng, kéo tôi trở lại.
Yết hầu Thẩm Duật chuyển động, giọng khàn khàn:
“Sau này đừng trách tôi không cảnh báo cô.”
Tôi cố hết sức đ/è nén sự cuồ/ng hỉ trong lòng:
“Tại sao tôi phải trách anh?”
Không ngủ mới là phải trách anh đấy!
“Không hối h/ận là được.”
Những ngón tay siết ch/ặt lấy thắt lưng tôi, từ từ co lại.
【Đệt! Nam chính và nữ phụ tối nay sẽ không thực sự lăn giường với nhau đấy chứ!】
【Vãi! Đừng mà!】
【Hoảng cái gì, tác giả đã đóng dấu truyện song khiết (cả nam và nữ chính đều còn trong trắng), nam chính chắc chắn sẽ giữ mình được.】
【@Tác giả chương này mà nam chính dám mất tiết tháo, tôi bỏ theo dõi và drop truyện ngay lập tức!】
Ngay lúc lửa gần rơm, điện thoại của Thẩm Duật đột nhiên đổ chuông không đúng lúc.
Cả hai chúng tôi đồng loạt khựng lại, mắt to trừng mắt nhỏ.
Thẩm Duật do dự hai giây, vỗ nhẹ vào thắt lưng tôi:
“Tôi nghe điện thoại chút.”
Tôi bất mãn trừng anh.
Thẩm Duật cười khẽ đầy sảng khoái:
“Rất nhanh thôi.”
Anh cầm chiếc điện thoại trên bồn rửa mặt, quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Tôi không biết anh sẽ nói chuyện bao lâu, đành về phòng ngủ nằm lên giường chờ đợi.
Khoảng năm phút sau, Thẩm Duật xuất hiện ở cửa phòng ngủ chính.
Anh nhìn tôi đầy vẻ áy náy:
“Có một phương án hợp tác quan trọng cần sửa đổi gấp, anh phải về công ty ngay, có lẽ phải thức trắng đêm.”
Tôi phụng phịu trừng mắt nhìn anh.
Thẩm Duật thở dài, bước vào xoa đầu tôi:
“Ngày mai anh cố gắng về sớm.”
Nếu là tính cách bình thường của tôi, chắc chắn sẽ làm ầm ĩ, không chịu buông tha.
Nhưng nghĩ đến nội dung kịch bản được tiết lộ từ bình luận, tôi quyết định đóng vai ngoan ngoãn.
“Vâng.”
Thẩm Duật thở phào nhẹ nhõm một cách khó phát hiện:
“Ngủ sớm đi, ngoan ngoãn đợi anh.”
Tôi vẫn ủ rũ:
“Vâng.”
Thẩm Duật mặc quần áo xong liền rời khỏi nhà.