Giang Tự cúi xuống kiểm tra một lúc, x/ác nhận xươ/ng cốt không sao nên không ép tôi phải đi khám nữa, nhưng vẫn khăng khăng đòi đưa tôi lên lầu.
Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng, nhưng ít nhiều cũng còn chút cảnh giác, dẫn một người đàn ông lạ về nhà thì ra thể thống gì?
Tôi vội vàng xua tay:
“Không sao đâu, tự tôi đi được, anh về nghỉ ngơi sớm đi.”
Giang Tự mỉm cười trêu chọc:
“Sợ chồng cô gh/en à? Chẳng phải đang đòi ly hôn sao?”
Tôi sững người.
Giang Tự hất cằm về phía vết hằn trên ngón áp út của tôi:
“Nhẫn vừa mới tháo à?”
Sống mũi tôi cay cay.
Giang Tự khẽ thở dài, đưa tay đỡ lấy tôi:
“Muốn ly thì ly, chuyện lớn gì đâu, đừng có xụ mặt ra thế. Để anh đưa em đến cửa.”
Tôi đáp lại bằng giọng mũi đặc sệt:
“Vâng.”
Đến cửa nhà, tôi hơi ngại ngùng nói:
“Hôm nay thật sự nhờ có anh. Mình kết bạn WeChat được không? Hôm nào em mời anh đi ăn để cảm ơn đàng hoàng.”
Giang Tự gật đầu cười:
“Vậy thì anh không khách sáo nữa.”
Khi đang lưu số điện thoại, tôi đứng một chân không vững, cơ thể loạng choạng. Giang Tự nhanh tay lẹ mắt, đưa tay đỡ lấy tôi.
Cánh cửa phòng đột ngột bị kéo mạnh từ bên trong, Thẩm Duật ướt sũng đứng sừng sững ở cửa.
“Chi Chi, em...”
Sự ngạc nhiên vừa mới thoáng qua trong mắt anh đã bị thay thế bởi sự bàng hoàng và gi/ận dữ, cuối cùng chỉ còn lại một sự bình lặng khó tả.
“Đây chính là lý do em muốn ly hôn sao?”
Dù tôi và Giang Tự hoàn toàn trong sạch, nhưng bị anh bắt gặp cảnh này ngay tại chỗ, tôi ít nhiều vẫn thấy chột dạ. Nhưng nghĩ lại, cái tên đó, chắc hẳn đã đi đến bước cuối cùng với cô bạn thanh mai trúc mã của mình rồi!
Còn anh bạn thanh mai của tôi thì sao? Cùng lắm chỉ là tiện đường đưa tôi về, thấy tôi đứng không vững nên đỡ một cái.
Sự tự tin lập tức quay trở lại. Tôi quyết định ra đò/n phủ đầu:
“Tại sao tôi muốn ly hôn, trong lòng anh không tự biết sao!”
“Anh có diễn kịch giỏi đến đâu, tôi cũng đoán được chuyện mờ ám của anh đêm qua!”
Thẩm Duật nghiến ch/ặt hàm, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, cơn gi/ận bị anh đ/è nén đến mức cùng cực.
Giang Tự ôn hòa giải thích:
“Người anh em, cậu hiểu lầm rồi.”
“Tôi họ Giang, trước đây là hàng xóm đối diện nhà Chi Chi, đã mười năm rồi không gặp. Hôm nay cô ấy đến b/ệnh viện khám b/ệnh, tình cờ gặp đúng ca trực của tôi. Ngoài trời mưa to khó bắt xe, cô ấy lại đang sốt, tôi thấy tiện đường nên đưa cô ấy về. Còn chuyện vừa nãy...”
Anh cúi đầu, ánh mắt rơi xuống cổ chân đỏ sưng của tôi:
“Vừa nãy cô ấy xuống xe bị trẹo chân, đứng không vững nên tôi đỡ một cái thôi.”
Ánh mắt Thẩm Duật dõi theo hướng nhìn của Giang Tự, dừng lại ở cổ chân sưng đỏ của tôi, cơn gi/ận hơi khựng lại.
“Sao lại bị thương nặng thế này?”
Tôi vịn khung cửa lùi lại, gắt gỏng nói:
“Va đ/ập một chút thôi, không cần anh bận tâm!”
Giang Tự hắng giọng:
“Hai người có lẽ hiểu lầm nhau rồi, đừng vội cãi vã, cứ bình tĩnh nói chuyện đi.”
Anh dừng một chút rồi nhìn sang tôi:
“Chi Chi, cổ chân em nhìn không có vấn đề gì lớn, hai ngày này nghỉ ngơi nhiều, hạn chế đi lại.”
“Nếu không đỡ thì nhất định phải đến b/ệnh viện tìm anh. Anh đi trước đây, hẹn gặp lại.”
Tôi và Thẩm Duật còn có hiểu lầm gì để nói nữa đâu? Nhưng chuyện x/ấu trong nhà không nên phô ra ngoài, không thể cãi nhau ngay trước mặt Giang Tự được.
“Vâng, hôm nay thật sự cảm ơn anh...”
Lời chưa nói hết, Thẩm Duật đã bế bổng tôi lên, dùng chân đ/á cửa đóng sầm lại.
Thật là bất lịch sự...
Thẩm Duật không nói một lời đặt tôi xuống ghế sofa, quỳ xuống xem xét cổ chân bị thương của tôi. Dù sao anh cũng không phải bác sĩ, nhìn cũng chẳng ra làm sao.
Loay hoay một hồi, anh sầm mặt ngước mắt lên:
“Hắn chạm vào em à?”
Tôi lập tức nổi đóa. Đang định phát hỏa thì bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của anh. Nước mắt đang chực trào trong hốc mắt anh.
Tôi chưa bao giờ thấy một Thẩm Duật... tủi thân và đáng thương đến thế. Cơn gi/ận lập tức khựng lại giữa chừng.
Tôi hít sâu một hơi, gắt gỏng:
“Người ta là bác sĩ, khám thương nghiêm túc cho tôi, lấy đâu ra chuyện chiếm tiện nghi!”
Khi Giang Tự kiểm tra, cũng chỉ dùng ngón tay ấn nhẹ vào chỗ đ/au. Lúc đỡ tôi, cũng chỉ để tôi bám vào cánh tay anh ấy lấy đà. Suốt quá trình không hề có một hành động thừa thãi hay vượt quá giới hạn nào!
Không đúng!
Anh ta ngoại tình trước, dựa vào đâu mà chất vấn tôi?
Tôi lại nổi trận lôi đình:
“Muốn ly hôn thì cứ nói thẳng! Không cần phải rảnh rỗi sinh nông nổi, đứng trên cao đạo đức để phán xét tôi!”
Khuôn mặt Thẩm Duật ngày càng sa sầm. Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục nói:
“Anh đã thề trước giường b/ệnh của bố tôi, nói rằng sẽ chăm sóc tôi cả đời. Bây giờ muốn ly hôn cũng được! Nhưng không thể cứ thế mà xong, phải cho tôi một lời giải thích!”
“Mười triệu tiền mặt, hoặc năm phần trăm cổ phần công ty, anh chọn một trong hai đi!”
Công ty của Thẩm Duật chỉ mới đi vào quỹ đạo, tiền mặt trong tài khoản không nhiều, thực sự bắt anh rút ra mười triệu thì không tổn hại gân cốt mới là lạ. Năm phần trăm cổ phần bây giờ không đáng bao nhiêu, nhưng tương lai có thể tăng giá vùn vụt.