Tôi không muốn giải thích thêm, sau khi ký tên, tôi khách sáo tiễn anh đi.

Sau đó, tôi đứng trong phòng thay đồ rất lâu.

Không gian rộng lớn này gần như toàn là quần áo, giày dép, đồng hồ và cà vạt của Lục Thừa Tiêu.

Tôi vốn nhiệt tình phối đồ cho anh, cũng thích việc sắp xếp, thu dọn.

Ngày thường tôi không thích thuê người giúp việc, nên trông không giống một bà vợ nhà giàu.

Trước đây, khi tôi quỳ trên sàn gấp quần áo, Lục Thừa Tiêu cười tôi:

“Nhà có tiền, em việc gì phải khổ cực thế này?”

Tôi không nói rõ được niềm vui mà việc nhà mang lại cho mình.

Đành phải nói qua loa cho xong chuyện:

“Tiết kiệm được chút nào hay chút đó, tiền của anh đâu phải gió thổi mà có.”

Lục Thừa Tiêu liền không hỏi nữa.

Giờ nhìn lại, trong nhà hầu như toàn là đồ của anh.

Đến cả trang sức, đ/á quý tôi cũng rất ít m/ua.

Hèn gì Kiều Mạn nói tôi giống bà nội trợ luộm thuộm, làm Lục Thừa Tiêu phải chịu uất ức.

Tôi đóng gói từng món đồ của Lục Thừa Tiêu, hỏi thư ký địa chỉ căn hộ khác của anh rồi gọi xe tải chở đến đó.

Sau khi ly hôn thì mỗi người một quyền riêng tư, tôi chỉ thông báo để anh tìm người ký nhận.

Lục Thừa Tiêu nghe xong lại im lặng.

Giọng anh trầm xuống:

“Tri Vi, chuyển đồ không cần vội vàng như vậy đâu.”

Tôi không hiểu ý anh.

“Tại sao? Chỉ còn ba mươi ngày, anh cũng không tiện về nhà ở. Anh vốn sống tinh tế, những thứ đó đều dùng đến mà.”

Lục Thừa Tiêu hít một hơi thật sâu.

“Tri Vi, anh...”

Cuối cùng cũng không nói thêm được câu nào khác.

Cuộc gọi kết thúc, tôi nhìn căn nhà trống trải, lòng cũng thấy trống rỗng.

Đến lúc nên m/ua vài thứ thuộc về mình rồi.

Tôi thích gì nhỉ?

Điều này thật sự phải suy nghĩ kỹ.

Ngày đầu tiên của giai đoạn hòa giải, tôi thực hiện thanh lọc đồ đạc trong nhà.

Ảnh cưới trước kia, vài món đồ cũ kỹ mà Lục Thừa Tiêu để lại, tôi đều vứt hết.

Ngày thứ hai, tôi m/ua bộ bát đĩa phong cách tối giản mà mình thích cùng vài bộ quần áo.

Ngày thứ ba, tôi dọn dẹp nhà cửa từ trên xuống dưới.

Làm xong xuôi, lại chẳng còn việc gì để làm.

Lúc này mới nhận ra, trước kia vì chăm sóc Lục Thừa Tiêu, cuộc sống của tôi luôn bận rộn kín lịch.

Đột ngột trở thành một người, ngược lại chẳng biết làm gì.

Tôi ngồi thẫn thờ cạnh thùng rác, bỗng thấy một cậu nhóc tóc vàng đang cãi nhau với ai đó qua điện thoại.

“Chú à, căn nhà cũ đó của chú như cái chuồng heo ấy, con ở sao nổi?”

“Không biết dọn thì thuê người làm đi? Lo lắng lộ quyền riêng tư cái gì? Cứ đưa đủ tiền là được chứ gì? Ai dám làm lộ dữ liệu của chú cơ chứ.”

“Con không cần biết, nhà cửa lộn xộn quá con không ở nổi đâu. Chú mà còn kén cá chọn canh, con sẽ nói với mẹ là chú ở nhà sống tạm bợ đấy, mẹ chắc chắn sẽ khóc lóc bắt chú về nhà cho xem.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì, cậu nhóc tóc vàng nhếch mép cười.

“Ơ, thế mới phải chứ, con sẽ tìm người giám sát họ làm cho tử tế.”

Cậu ta đảo mắt xung quanh, rồi chạm phải ánh mắt tôi.

Tôi ngây ngô nhìn cậu ta.

“Em trai, cậu cần tìm người dọn dẹp không? Nhìn chị được không?”

Cậu nhóc tóc vàng nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Chị là bảo mẫu của nhà nào trong khu này thế?”

Người ở biệt thự Hoành Vũ đều là hạng giàu sang phú quý, tôi ăn mặc tùy tiện nên đương nhiên bị hiểu lầm.

Nghĩ đến việc có việc để làm, tay chân tôi ngứa ngáy dữ dội.

Không nhịn được mà gật đầu:

“Ừ, đúng vậy. Chủ nhà không có ở đây, chị cũng không có việc gì làm, nhà còn có con cái phải nuôi, em giao đơn này cho chị làm đi.”

Cậu nhóc tóc vàng do dự một chút rồi đồng ý.

“Một ngày một nghìn, chị dọn dẹp cho cẩn thận, em sẽ giám sát.”

Tôi vui vẻ về nhà, xách theo đống túi lớn túi nhỏ đựng dụng cụ.

Theo sau cậu nhóc tóc vàng, à không, là Cố Tinh Dã.

Đi qua hết tòa nhà này đến tòa nhà khác, đến căn biệt thự cũ đ/ộc lập nằm cuối khu.

Nghe nói nơi đó từng là nơi ở của người giàu nhất Nam Thành, sau khi hai cụ qu/a đ/ời, căn nhà không còn ai ở nữa.

Cố Tinh Dã tưởng tôi không biết, dẫn tôi vào nhà.

Bước vào nhìn thấy, m/áu trong người tôi sôi lên.

Trong nhà toàn là bụi bặm lâu năm và đồ đạc chất cao như núi.

Chỉ có một lối đi ở giữa là trông như có người thường xuyên qua lại.

Cố Tinh Dã ngượng ngùng gãi đầu.

“Chú tôi thỉnh thoảng mới đến ở. Sau khi ông bà qu/a đ/ời đột ngột, chú ấy bị đả kích, mắc chứng trầm cảm trung bình, bình thường không thích người ngoài vào nhà.”

“Từ hôm nay, chị tranh thủ lúc chú ấy không có nhà mà dọn dẹp. Rác trong nhà vứt hết cũng được, nhưng mấy món đồ cổ thì trước khi vứt phải cho tôi xem qua.”

Căn nhà này rất rộng, tôi xắn tay áo bắt tay vào việc, cặm cụi suốt mười tiếng đồng hồ.

Trong lúc đó đầu óc trống rỗng, chẳng còn nghĩ đến chuyện ly hôn nữa.

Đến tám giờ rưỡi, cuối cùng cũng dọn sạch sẽ phòng khách và nhà bếp.

Cố Tinh Dã đưa tôi một nghìn tệ, rất hài lòng.

“Thẩm Tri Vi phải không? Chị làm việc nhanh nhẹn thật, tôi nhìn thấy sướng mắt quá, thực sự muốn quay lại đăng lên mạng.”

Tôi không quan tâm, còn thấy hơi hứng thú.

“Được thôi, cậu cứ đăng đi.”

“Chỉ cần đừng để lộ mặt chị là được.”

Lúc làm việc mặt mũi nhăn nhó, biểu cảm không đẹp chút nào.

Lỡ bị Lục Thừa Tiêu hoặc người quen nhận ra thì lại rắc rối.

Nói xong tôi xách đồ về nhà.

Cố Tinh Dã thực sự c/ắt ghép video tôi dọn dẹp thành một đoạn phim, nằm trên ghế sofa xem đi xem lại.

Đêm đó Cố Trầm Chu về nhà, nhìn thấy dáng vẻ căn nhà, gi/ật mình sửng sốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1