Tôi là m/a làng trưởng trong phó bản Làng Huyết Kinh Dị, nhưng lại mang th/ai.

KPI mỗi ngày của tôi là động phòng với người chơi ngoại lai, chưa bao giờ thất bại, cho đến khi bụng bị thổi phồng lên như quả bóng -- tôi hoàn toàn không biết cha đứa bé là ai.

Tôi cúi đầu nhìn cái bụng tròn vo này, rồi đếm đi đếm lại lũ lợn trong chuồng.

Không thiếu con nào.

Hai ngày nay rõ ràng tôi chẳng đụng vào miếng th!t lợn nào, sao bụng lại chướng lên như thế này?

Chẳng lẽ là táo bón?

Tôi vội vàng chạy vào nhà xí, nín thở gồng mình.

Mười phút sau, tôi bước ra, người nhẹ bẫng, trên người còn thoang thoảng mùi hôi.

Cúi đầu nhìn lại, bụng chẳng nhỏ đi chút nào.

Rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Chẳng lẽ mình...

Đôi mắt tôi tràn đầy kinh hãi.

Không lẽ trong bụng mọc khối u rồi!

Q/uỷ dị mà cũng bị u/ng t/hư sao?

Nhưng Làng Huyết Kinh Dị sắp mở phó bản rồi, tôi thế này thì ngay cả áo cưới cũng không mặc vừa.

Tôi đầy lo âu đi đến tiệm th/uốc nhà họ Sầm trong làng.

Khi Sầm Nghiên còn là con người, cô ấy là một "con bò cày" nghiên c/ứu tại một trường đại học Y học cổ truyền.

Sau khi tốt nghiệp không tìm được việc làm, đúng lúc gặp phó bản trò chơi kinh dị mở, cô ấy bèn ứng tuyển làm Q/uỷ dị luôn.

Năm đó cô ấy vào phó bản theo diện nhân tài được chiêu m/ộ.

"Mạch đi trơn tru, lướt trên đầu ngón tay như hạt châu lăn trên đĩa ngọc, đây là hoạt mạch."

Sầm Nghiên nhìn cái bụng to tướng của tôi rồi chìm vào suy tư, "Cô bị tích thực do ăn quá nhiều rồi, tôi bốc cho cô ít th/uốc tiêu hóa."

"Cô là lang băm à, bà đây hai ngày nay không ăn uống gì rồi!"

Tôi biết ngay loại sinh viên đại học này không đáng tin mà.

"Vậy hai ngày trước cô ăn gì?"

Sầm Nghiên kh/inh bỉ nhìn tôi.

Hai ngày trước?

Cũng chỉ ăn hai con lợn thôi mà.

"Ít nhất là một con lợn chứ gì?"

Sầm Nghiên tuy hỏi nhưng giọng điệu khẳng định một cách khó hiểu, "Lợn cô nuôi con nào cũng ít nhất năm trăm cân, hai con là nửa tấn, có con Q/uỷ dị nào ăn khỏe bằng cô không? Cô hoàn toàn là không tiêu hóa nổi, bị tích thực rồi."

"Nhưng hoạt mạch chẳng phải là mạch hỷ sao?"

Trong lòng tôi cứ thấy bất an.

"Cô đúng là ngoại đạo rồi, đâu phải chỉ mang th/ai mới là hoạt mạch."

Sầm Nghiên đảo mắt, "Cô làm gì có Q/uỷ dị nam nào, lấy đâu ra con?"

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, mạch của cô hơi đặc biệt, khác hẳn với những ca tôi từng bắt, có lẽ vì cô ăn quá nhiều đấy."

Sầm Nghiên thao thao bất tuyệt, còn tôi thì im lặng.

Chuyện này khó nói lắm, không có Q/uỷ dị nam thì vẫn có người chơi nam mà.

Vài tháng trước, đêm đó, cơ bụng của người chơi đó, cái eo săn chắc đó...

Chẹp chẹp--

Ký ức về đêm hôm đó đã mờ nhạt, nhưng tôi chỉ nhớ đêm đó tôi không hề chợp mắt được một chút nào.

Phải nói là so với những người chơi khác, đêm đó thực sự khiến tôi lưu luyến hơn.

"Cô đỏ mặt rồi!"

Sầm Nghiên ngạc nhiên vây quanh tôi, "Cô mà cũng biết đỏ mặt sao?"

Tôi sờ sờ mặt, đúng là hơi nóng thật.

Tôi thẹn quá hóa gi/ận đuổi Sầm Nghiên đi:

"Vậy bảy ngày nữa tôi có hồi phục được không? Sắp mở phó bản rồi!"

"Để tôi bốc cho cô liều th/uốc mạnh."

Sầm Nghiên đi vào nhà bốc th/uốc cho tôi.

Tôi ngồi trên ngưỡng cửa tiệm th/uốc, nhìn Sầm Nghiên leo trèo bốc th/uốc.

Giác quan thứ sáu vốn không nhạy bén lắm của tôi đang gào thét báo động.

"Lão Sầm, cô nói xem..." Tôi ấp úng.

"Có rắm thì thả đi!"

Đúng là Q/uỷ dị từng được giáo dục đại học, chẳng tao nhã chút nào.

"Cô nói xem nếu tôi có đàn ông, khả năng tôi mang th/ai là bao nhiêu!"

Tôi nhắm mắt hét lớn.

Bộp!

Cái cân th/uốc của Sầm Nghiên rơi xuống đất.

Im lặng, im lặng đến cực độ.

Tôi hoàn toàn không dám nhìn Sầm Nghiên.

"Cô không dùng biện pháp sao?!"

Sầm Nghiên hét lên chói tai.

"Đang sướng thế làm sao mà để ý được!"

Tôi không hề thấy ngượng ngùng chút nào, "Hơn nữa đây đâu phải phó bản hiện đại, không dùng bao được, tôi lấy đâu ra biện pháp cơ chứ!"

"Cô đi/ên rồi!"

Sầm Nghiên lắc mạnh người tôi.

"Trước đây có dính đâu, nên tôi cũng không để ý."

Tôi xua tay, "Đâu phải Q/uỷ dị nào cũng lãnh cảm như cô, bà đây cũng có nhu cầu mà, tình nguyện thì có gì không được!"

Sầm Nghiên tức đến mức suýt ngất, muốn đá/nh tôi một trận, nhưng vì cái bụng của tôi nên lại nhịn.

Ngày hôm đó, Sầm Nghiên đá/nh xe lừa đưa tôi vào thành kiểm tra.

Nhìn mầm th!t nhỏ xíu trên tờ kết quả siêu âm, tôi vui mừng khôn xiết.

Trong trò chơi kinh dị này, tôi vậy mà cũng có một người thân cùng dòng m/áu với mình.

Sầm Nghiên nhìn tôi, thở dài thườn thượt.

Tôi chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn cô ấy.

"Cô muốn giữ nó lại?"

Sầm Nghiên nhìn tôi.

Tôi ngập ngừng một chút rồi gật đầu.

Cô ấy hít sâu một hơi:

"Đồ đi/ên, lẽ ra tôi phải biết cô là kẻ đi/ên mới đúng!"

Tôi khoác lấy cánh tay cô ấy:

"Sau này cho nó gọi cô là mẹ nuôi!"

"Gọi cái con khỉ!"

Sầm Nghiên đảo mắt, "Cô còn chưa biết mình có sống được đến ngày sinh nó hay không đâu!"

"Đừng nói bậy! Chú ý th/ai giáo đi!"

Tôi vỗ cô ấy một cái.

"Th/ai giáo cái... meo meo!"

Sầm Nghiên suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1