Ngày đầu tiên người chơi sẽ đi thám hiểm làng để tìm manh mối, vì vậy ngày đầu là ngày nhàn nhã nhất.

Sầm Nghiên vừa càu nhàu vừa hầm th!t kho tàu cho tôi trong bếp, tôi ngồi xổm bên ngoài chảy nước miếng.

Đột nhiên một cuốn sách bay đến trước mặt, tôi nhanh tay lẹ mắt bắt lấy.

“Tôi chuẩn bị thực đơn cho cô đấy, đợi cô sinh xong thì nấu lại cho tôi ăn!”

Tôi mở ra, trang đầu tiên là th!t kho tàu, lật tiếp sang những trang sau thì chẳng có gì cả.

“Sao chỉ có mỗi một món thế?”

Tôi tò mò hỏi.

“Với tần suất một ngày mười tám bữa của cô, viết được một món là tốt lắm rồi. Đợi cô sinh xong tôi sẽ viết tiếp, nhất định phải bắt cô đền cho tôi một bàn quốc yến!”

Tôi không cho là đúng, dù sao đến lúc đó con sinh ra rồi, cứ để con gái tôi làm nũng một chút, lão Sầm còn có thể không đồng ý sao?

Cô ấy chỉ ăn mềm chứ không ăn cứng.

Ăn no uống đủ, tôi đi về nhà, trên đường gặp mười người lạ mặt.

Họ mặc quần áo mới có miếng vá, đang líu ríu bàn tán gì đó ở đầu làng.

Thấy tôi đi tới, tất cả đều dừng lại, gọi tôi là “Làng trưởng” như những dân làng bình thường.

Tôi nhìn chằm chằm họ, họ không dám thở mạnh.

Có một gã trông hơi quen mắt?

Nhưng Q/uỷ dị đều bị m/ù mặt.

Có lẽ hắn là gương mặt đại trà thôi.

Ngày đầu tiên, tôi không định làm khó họ, gật đầu rồi bỏ đi.

Đi xa một đoạn, tôi nghe thấy họ đang bàn tán về cái gì mà “địa cung”, “kẻ địch”, “đại lễ”.

Chắc là đang nói về quy tắc trò chơi.

Khi người chơi nam về nhà, tôi đang gặm móng giò lợn.

Nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của hắn, tôi lập tức quay lưng đi.

Đây là lão Sầm làm cho tôi, người khác đừng hòng mơ tưởng.

6 giờ tối, tất cả dân làng và người chơi đều tập trung ở sân sau nhà họ Sầm.

Sầm Nghiên thay tôi tiến hành huấn luyện, tôi ôm bụng đứng xem bên cạnh.

Người chơi tất cả đều tụ tập ở phía sau, học đòi bắt chước, làm tôi tức đến phồng bụng.

“Các người thế này, kẻ địch vừa tới là ch*t ngay.”

Tôi chỉ vào người chơi, “Tay duỗi thẳng ra, tung quyền chậm chạp như thế là đợi người ta đến xử mình à?”

Sầm Nghiên vội vàng tiến lên đuổi tôi đi, tôi vừa đi vừa thở dài.

Yếu thế này, sau này sống sao nổi đây.

Người chơi nhìn là biết tâm trí không đặt vào việc huấn luyện, mắt cứ liếc ngang liếc dọc.

Nhưng sau khi bị “người nhà” m/ắng cho một trận thì ánh mắt lập tức trong veo.

Đúng là cái loại thiếu đò/n.

Ngày thứ hai khi tôi đang ăn cơm, Q/uỷ dị đội tuần tra báo với tôi con trai út nhà họ Tào ở đầu làng đã ch*t.

Tôi sững người, trong đầu thoáng hiện lên vài hình ảnh.

“Làng trưởng, có phải là...” Q/uỷ dị nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ ngầu.

Tôi vỗ vai cô ấy, thở dài một tiếng.

Phó bản vừa mở, người thân thương nhớ quay về bên cạnh cũng coi như là chút an ủi cho chúng tôi những Q/uỷ dị này.

Nhưng Chủ thần sẽ cố tình tạo ra sự đối lập giữa người chơi và Q/uỷ dị, người thân thương nhớ chính là con d/ao sắc bén nhất đ/âm vào mình.

Nếu tôi nhớ không nhầm, con cả nhà họ Tào chính là người chơi.

Giống như “Du hiệp dù đen” bên cạnh tôi, hắn ta vẻ mặt hưng phấn và đắc ý, hoàn toàn không có chút buồn bã nào khi đồng bào qu/a đ/ời.

Khi đến đầu làng, tất cả dân làng tụ tập ở ngã rẽ, cha Tào và mẹ Tào ôm lấy th* th/ể con trai út Tào Tiểu Thuyên ngồi ch*t lặng trong sân.

Sầm Nghiên ở bên cạnh đã khóc nấc lên.

Chỉ có trong phó bản mới có thể thấy một Sầm Nghiên như thế này.

Theo sự tiến triển của trò chơi kinh dị, ký ức của tất cả Q/uỷ dị sẽ quay về thời điểm bắt đầu phó bản.

Sầm Nghiên tuy được chiêu m/ộ theo diện nhân tài, nhưng trò chơi vừa mở là cô ấy cũng đã quên mất chuyện Tiểu Thuyên sẽ quay lại sau khi phó bản kết thúc.

Q/uỷ dị dân làng thấy tôi, tự động nhường cho tôi một con đường.

Cha Tào thấy tôi thì lao lên:

“Làng trưởng, chắc chắn là...” Tôi muốn gi*t ch*t lũ khốn đó!

Những tiếng kêu thảm thiết lại ùa vào trong đầu.

Tôi theo bản năng đáp lại:

“Gi*t! Lũ khốn đó sắp tới rồi, đây là địa bàn của chúng ta, gi*t cho chúng không còn mảnh giáp, b/áo th/ù cho người nhà chúng ta!”

Q/uỷ dị dân làng lập tức bị kích động mối th/ù h/ận vô hạn, ai nấy đều rơi lệ m/áu.

“Tất Đồ, từ hôm nay trở đi, lau chùi sạch sẽ lũ vũ khí của ông cho tôi!”

Một Q/uỷ dị mặt đầy th!t ngang đứng ra:

“Mẹ kiếp, lão tử đã chuẩn bị sẵn sàng rồi! Có liều cái mạng già này cũng phải đuổi cổ lũ khốn đó ra ngoài!”

Đống ruột gan phèo phổi trên bụng Tất Đồ cũng múa may cực kỳ hăng hái.

“Đội tuần tra đi tuần như thường lệ, những người khác cùng tôi đi xem vũ khí bí mật của chúng ta!”

Tất cả dân làng bắt đầu hành động.

Có vài người sao biểu cảm lại bất thường thế?

Chẳng lẽ là...

Tôi nhìn chằm chằm mấy người đó, họ thấy tôi thì vẻ mặt căng thẳng.

Phải mất một lúc lâu, tôi mới nhận ra đó là mấy người chơi.

Nhận thức của tôi bắt đầu dần dần hòa nhập vào phó bản, trò chơi chính thức bắt đầu rồi.

“Mấy người các anh đi theo đội tuần tra!”

Tôi chỉ vào mấy người chơi đó.

“Làng trưởng, tôi muốn đi cùng cô.”

Là người chơi đóng vai con cả nhà họ Tào.

Đứa con cả nhà họ Tào này nhìn càng lúc càng thấy quen mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1