Tôi vốn tưởng cách Lương Chiếu Dạ hạ bệ nhà họ Đàm là kiểu mưa dầm thấm lâu, ai ngờ ngay ngày hôm sau, cô ấy đã đưa tôi đi gặp người con riêng của nhà họ Đàm.

Anh ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trong quán cà phê, chiếc áo sơ mi màu xám c/ắt may tinh tế tôn lên vẻ ngoài điển trai, lịch lãm. Thấy chúng tôi đến, anh ta vẫy tay, đôi mắt sau cặp kính gọng kim loại mang màu xanh lục đậm đặc.

Vừa ngồi xuống, anh ta đã đưa cho chúng tôi một chiếc USB. Lương Chiếu Dạ nhận lấy, người đàn anh ôn hòa nói:

“Đây là sổ sách gốc, chưa qua chỉnh sửa của Đàm thị. Kèm theo đó là dữ liệu về các sản phẩm không đạt chuẩn, cùng bằng chứng họ đút Iót quan chức các cấp.”

Trong mắt Lương Chiếu Dạ thoáng qua tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng được giấu đi. Người đàn anh mỉm cười:

“Tôi chưa bao giờ có ý định nắm quyền ở nhà họ Đàm. Thứ tôi muốn là nhà họ Đàm thân bại danh liệt, Đàm thị tan rã.”

Anh ta đẩy gọng kính, ánh mắt đầy ẩn ý:

“Như vậy thì cổ phiếu sẽ lao dốc không phanh, cũng tiện cho cô em thu m/ua với giá rẻ.”

Phải mất một lúc lâu, Lương Chiếu Dạ mới tìm lại được giọng nói của mình:

“Đàn anh, anh cần gì phải... ” đi/ên rồ đến thế.

Giống như một con rắn đ/ộc đã c/ăm h/ận từ rất lâu, cuối cùng cũng tóm được tử huyệt của đối phương. Anh ta lại cười, trên mặt là vẻ nhẹ nhõm sau khi được giải thoát:

“Đây là việc tôi đã muốn làm từ rất lâu rồi. Cũng phải cảm ơn hai người đã giúp tôi hoàn thành tâm nguyện này.”

Lời vừa dứt, cửa quán cà phê được đẩy ra, một cô gái bước vào, đảo mắt nhìn xung quanh như đang tìm ai đó. Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, không bỏ lỡ sự dịu dàng như băng tan trên khuôn mặt người đàn ông.

Anh ta cười chào tạm biệt chúng tôi:

“Vợ tôi đến rồi, không làm mất thời gian của hai người nữa. Tổng giám đốc Lương, Tổng giám đốc Tô, chúc hai người thắng lợi giòn giã, tiền vào như nước.”

Nhờ có cuốn sổ sách đó, trước khi mùa đông kinh thành ập đến, Đàm thị đã hoàn toàn sụp đổ.

Lương Chiếu Dạ là bậc thầy về vận hành thương mại, ngay từ ở Việt Châu đã vô cùng lão luyện. Đàm thị trong tay Đàm Tư Niên vốn đã mục nát từ lâu, trông như tòa lâu đài nhưng thực chất chỉ là giấy dán, chỉ cần đụng nhẹ là ch/áy.

Đến khi Đàm lão gia định đẩy đứa con riêng ra làm bia đỡ đạn, mới phát hiện người ta đã cùng vợ bay ra nước ngoài từ sớm.

Đàm Tư Niên gánh trên lưng khoản n/ợ khổng lồ, từ “thái tử gia giới kinh doanh kinh thành” biến thành gã con n/ợ chây ì.

Lương Chiếu Dạ không thích n/ợ ân tình, khi thâu tóm Đàm thị, cô ấy vẫn để lại một phần cổ phần cho đàn anh làm th/ù lao. Anh ta không nhận, tôi và Lương Chiếu Dạ liền nhân dịp con trai anh ta đầy tháng, gói số cổ phần đó thành quà đáp lễ, tặng cho đứa trẻ có nụ cười ngọt ngào ấy.

Trong tiệc đầy tháng, đứa bé nắm lấy ngón tay tôi, nhét vào tay tôi một con búp bê mềm mại. Lương Chiếu Dạ đứng bên cạnh cười:

“Đây là món đồ chơi mới ra mắt của công ty đàn anh, cô là người đầu tiên nhận được đấy.”

Tôi có chút thụ sủng nhược kinh, mỉm cười xoa xoa khuôn mặt đứa trẻ.

Sau khi thu m/ua Đàm thị, vì đã quá quen thuộc với nghiệp vụ tại đây, tôi thuận nước đẩy thuyền tiếp quản phần lớn công việc, ngồi vào vị trí lãnh đạo cao nhất.

Ngày nhậm chức, tôi ngồi vào chỗ ngồi trước kia của Đàm Tư Niên, nhìn đám phó tổng từng hống hách với mình nay đang cúi đầu khúm núm.

Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kinh thành vào thu, một khoảng tiêu điều.

Còn mùa xuân của tôi, mới chỉ vừa bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng đợi ánh trăng muộn

Chương 16
Toàn khối lớp bước vào trò chơi kinh dị đã được năm năm, tất cả mọi người đều may mắn hoàn thành 99 lần vượt ải. Phụ bản cuối cùng lại chính là tòa nhà hóa học nơi chúng tôi từng làm thí nghiệm năm ba đại học. 【Phụ bản đã tải xong: Bối cảnh hồi tưởng ký ức, tòa nhà thí nghiệm khoa Hóa, lớp học đang diễn ra.】 Tôi mở mắt, cuối hành lang là một nhóm người chơi đang mặc áo blouse trắng. Lục Nghiễn Từ đứng ở vị trí đầu tiên, Lâm Tri Vãn đứng sát bên cạnh anh ta. Trong đám đông có người nhận ra tôi, giọng nói bỗng chốc run rẩy: "Tô Thanh Diên? Chẳng phải năm năm trước cô ấy đã chết trong vụ nổ tại tòa nhà thí nghiệm này rồi sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây?"
Báo thù
Kinh dị
Kinh dị
1