Ban đêm, tôi là một người dọn dẹp hiện trường vụ án, chuyên giúp giới nhà giàu xử lý những rắc rối khó nói.
Ban ngày, tôi là một kẻ đáng thương hay bị b/ắt n/ạt ở trường.
Ngày hôm đó, tôi nhận được một đơn hàng.
Khi tới nơi, người ch*t lại chính là Nguyễn Đóa, kẻ vừa dí đầu tôi vào bồn cầu hồi sáng.
Cô ta nằm im lìm bên cạnh hồ bơi, m/áu nhuộm đỏ cả mặt nước.
Đám người xung quanh vẫn đang gào thét: "Dọn nhanh lên đi, bọn tao còn phải mở tiệc hồ bơi nữa, xui xẻo thật."
"Xin chào, dịch vụ dọn dẹp hiện trường vụ án đây, tôi đến để làm sạch."
Tôi thuần thục cầm dụng cụ lên, bắt đầu công việc dọn dẹp hôm nay.
Đầu tiên là rút cạn nước hồ bơi, sau đó cầm chất tẩy rửa và cây lau nhà, từng chút một tẩy sạch những vết m/áu trong hồ.
Tôi đeo khẩu trang đen kín mít, tóc giấu kỹ trong mũ, ánh mắt lạnh lùng đến lạ thường, như thể đã có thâm niên mổ cá ở chợ hơn hai mươi năm nay.
Tôi bắt đầu công việc một cách điêu luyện.
Đám phú nhị đại chưa từng thấy cảnh này đều đứng sững sờ.
"Không sợ chút nào sao? Nhìn cái x/ác nằm trong hồ bơi này, tao còn thấy rợn hết cả người."
"Chà, làm việc nhanh nhẹn thật, cô ta đang lẩm bẩm cái gì thế nhỉ?"
"Lần đầu tiên tao thấy có cái dịch vụ tận nơi kiểu này... biết thế này thì trước đây đã không phải phiền phức như vậy rồi."
Đám phú nhị đại tiến lại gần hơn, cố gắng nghe xem tôi đang nói gì.
"Gi*t người rồi tạo ra đống hỗn độn này sao?"
"Cái x/ác này tôi mang đi nhé? Để cô ta đổi chỗ ngủ đi, ở đây không được đâu."
Bọn họ đều ngẩn người: "Cô muốn mang đi thì mang đi... để ở chỗ chúng tôi đúng là đ/áng s/ợ thật."
"Đúng rồi, sau khi dọn dẹp xong, cảnh sát thực sự sẽ không điều tra ra gì chứ?"
Tôi nhếch mép với họ: "Tất nhiên rồi, chỉ cần các người xóa sạch camera giám sát, tôi đảm bảo bộ phận pháp y sẽ không tìm ra bất kỳ dấu vết nào."
Sau khi dọn xong hồ bơi, tôi mới quan sát kỹ cái x/ác này.
Lại là một người quen cũ, bạn học của tôi, Nguyễn Đóa.
Cô ta mặc đồ bơi gợi cảm, làn da trắng nõn lộ ra ngoài, trên người còn có những vết bầm tím do bị đá/nh đ/ập, ch*t không hề yên ổn.
Ở trường, cô ta lúc nào cũng kiêu ngạo, b/ắt n/ạt người khác.
Cô ta gh/ét nhất là những kẻ không có gia thế như tôi mà lại được học ở ngôi trường quý tộc này.
Đáng tiếc, giờ đây cô ta đã nằm im lìm ở đây mà không một tiếng động.
Tôi thở dài, kéo cô ta vào trong thùng rác của mình.
Cô ta rất nhẹ, tôi chẳng cần dùng chút sức lực nào đã nhét được cô ta vào trong.
Nhét vào thùng rác, cô ta sẽ bị vận chuyển đi như rác thải, cho đến khi biến mất hoàn toàn trên thế giới này mà không một ai hay biết.
Trong lúc di chuyển cái x/ác, tôi còn nhìn thấy những vết kim tiêm nhỏ trên cánh tay cô ta.
Hóa ra cô ta chẳng phải tiểu thư nhà giàu gì cả, ở trường chỉ toàn làm bộ làm tịch.
Kết quả là chỉ lừa được mấy tên nhóc ngốc nghếch ở trường.
Giờ thì hay rồi, bị chính đám phú nhị đại thực thụ chơi đến ch*t.
Còn phải để tôi đến thu x/ác cho cô ta.
Sau khi dọn dẹp hồ bơi và cái x/ác, tôi bắt đầu công việc dọn dẹp cuối cùng, lau sạch từng vết m/áu trong khe ghế sofa.
Khi mọi thứ đã xong xuôi, hiện trường thậm chí không còn ngửi thấy một chút mùi m/áu.
Tôi quay người nhìn tên cầm đầu là Trình Thiếu Vân, rồi bước tới trước mặt hắn.
"Chào anh, đã dọn dẹp xong, phí dịch vụ lần này khoảng hai mươi vạn nhân dân tệ, anh thanh toán bằng tiền mặt hay chuyển khoản ạ?"
Giá thị trường là năm vạn, nhưng vì gọi tôi đến đây vào giữa đêm, lại còn là một đám phú nhị đại không coi tiền ra gì.
Tôi lập tức tăng giá lên gấp bốn.
Trình Thiếu Vân hoàn toàn không bận tâm đến khoản chênh lệch này, rút ngay ra một chiếc thẻ đen. Tôi thuần thục lấy máy POS ra nhận thanh toán, sau đó lại dùng thẻ của mình chuyển năm vạn cho ông chủ.
Ki/ếm chênh lệch trung gian, chính là nhanh như vậy.
Sau đó, tôi chu đáo mở vòi nước cho hồ bơi của họ, bơm nước mới vào.
Nơi này sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ như cái x/ác vừa xuất hiện lúc nãy chỉ là ảo giác.
Đám phú nhị đại này rất hài lòng.
"Cuối cùng cũng sạch sẽ rồi, hôm nay Trình thiếu mời, nếu kết thúc từ nửa đêm thì chẳng phải mất hứng lắm sao?"
"Mọi người tiếp tục quẩy đi!"
Lại có thêm vài người nhảy xuống hồ bơi, bikini và rư/ợu champagne văng tung tóe khắp nơi.
Công việc của tôi kết thúc, công việc của họ lại bắt đầu.
Những cô gái xinh đẹp được đám phú nhị đại mời đến đều nở nụ cười quyến rũ, bộ dạng chỉ cần có đủ tiền thì dịch vụ gì cũng cung cấp được.
Tôi xách đồ nghề lên và chuẩn bị rời đi.
Đi được nửa đường, tôi còn nghe thấy họ nói với tên cầm đầu.
"Trình Thiếu Vân, cô ta sẽ không nói ra ngoài chứ? Dù sao đây cũng là một mạng người."
"Nhà tao trước đây đã từng tìm tổ chức dọn dẹp này rồi. Cảnh sát sẽ không biết gì đâu, hơn nữa Nguyễn Đóa chỉ là một con nhỏ nghèo hèn, không ai quan tâm cô ta sống ch*t thế nào đâu."
"Hả? Cô ta? Nghèo? Tao thấy cô ta đeo túi Hermes, cứ tưởng là tiểu thư nhà giàu nào đó chứ?"
"Tiểu thư nhà giàu gì chứ, chỉ là một con đào mỏ thôi, tao cũng ngủ với cô ta rồi mới biết."
Trước khi đi, tôi còn đảm bảo với họ lần nữa: "Ông chủ, đảm bảo cảnh sát có đến cũng không tra ra được gì đâu."
Kéo chiếc thùng rác đựng cái x/ác của Nguyễn Đóa, tôi chậm rãi bước ra khỏi sân.