Điều này khiến tôi mãi không có cơ hội. Nhưng tôi cũng không phải là người ngồi chờ ch*t, tôi đã tìm vài đầu mối tin tức để đưa tin về chuyện nhà họ Trình.

"Ừm? Tiêu đề cứ gọi là: Nhánh phụ nhà họ Trình nhòm ngó gia sản, Trình Trạch có thể sẽ chọn thừa kế cho người khác?"

"Hoặc là: Nhánh phụ nhà họ Trình đang hổ rình mồi, chỉ đợi Trình Trạch nhắm mắt xuôi tay?"

Tôi nghĩ mà bật cười thành tiếng.

Nhân sự nhà họ Trình vốn đã đông đảo, nhưng chỉ có mình Trình Trạch là làm nên trò trống, ông ta từ nhỏ đã chứng kiến cảnh anh em tương tàn, cha con trở mặt. Thế nên ông ta chỉ sinh mỗi một đứa con trai là Trình Thiếu Vân. Đây chỉ là thông tin bề nổi có thể tra c/ứu, thực tế là do Trình Trạch hồi trẻ ăn chơi trác táng, bị yếu t*** t****, căn bản không thể sinh thêm đứa con trai thứ hai.

Nhưng giờ Trình Thiếu Vân ch*t rồi, khó tránh khỏi việc người thân nhà họ Trình bắt đầu nảy sinh ý đồ. Ngay cả khi tôi đang ở trong biệt thự, cũng đã thấy vài nhóm người đến thăm Trình Trạch, lòng ông ta tất nhiên là không vui.

Quả nhiên, khi tôi mang th/ai được bảy tháng, Trình Trạch đã mời các thương nhân địa phương đến nhà, muốn cho cháu trai mình một danh phận. Nhà họ Trình lại trở nên náo nhiệt.

"Không ngờ tới đấy, nhà họ Trình đúng là có phúc lớn!"

"Lão Trình đúng là có người nối dõi tông đường rồi!!"

"Khổ tận cam lai, phúc lớn vẫn còn ở phía sau!"

Tôi bụng mang dạ chửa, chỉ đóng vai như một vật may mắn, xuất hiện qua loa một chút. Còn Trình Trạch, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, giữa những lần cụng ly, đôi mắt cười híp lại thành một đường.

Truyền thông cũng đến không ít, hôm nay Trình Trạch muốn cho cả Vân Thành biết, ông ta đã có người kế vị.

Camera chớp sáng liên tục. Tôi có thể tưởng tượng ra ngày mai tiêu đề báo chí sẽ là về đứa trẻ trong bụng tôi.

Nhưng mọi chuyện, sao có thể thuận lợi như Trình Trạch mong muốn được chứ?

Trong lúc không ai để ý, một cái x/ác nữ từ từ nổi lên trong hồ bơi. Khuôn mặt x/ác ch*t trắng bệch, m/áu cũng chẳng còn chảy bao nhiêu, những chỗ th/ối r/ữa trên cơ thể còn nhiều hơn những chỗ lành lặn, trông còn đ/áng s/ợ hơn cả người mới ch*t.

Ngay lập tức, tiếng thét của phụ nữ vang lên, nhiều người có mặt tại đó lùi xa khỏi hồ bơi, những ai vừa ngâm mình trong đó đều bắt đầu nôn mửa.

"Á?? Đây là cái gì thế?? Sao lại là x/ác ch*t vậy?"

"Mẹ kiếp, không biết ch*t bao nhiêu ngày rồi, sao còn có mùi hôi thối thế này."

Có người nhận ra cô ta: "Đây chẳng phải là Nguyễn Đóa, người từng nói mất tích ở nhà họ Trình sao?"

Giới truyền thông chụp ảnh lia lịa, mọi người cũng lờ mờ đoán ra chuyện gì, ánh mắt vô thức liếc về phía Trình Trạch. Trình Trạch lập tức gọi một cuộc điện thoại, giọng gi/ận dữ vang vọng khắp biệt thự: "Chẳng phải đã dọn dẹp sạch sẽ rồi sao? Bây giờ là thế nào hả???!"

Ông ta nhìn đám đông đến dự với vẻ bất mãn: "Đây chỉ là vấn đề nhỏ, lát nữa tôi sẽ gọi người dọn dẹp chuyên nghiệp đến xử lý, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nhưng, chuyện xảy ra hôm nay mà để người ngoài biết được, tôi không đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra đâu."

Lúc này, người trong biệt thự mới im lặng lại.

Khi tôi lui vào trong biệt thự, tổ chức đã gửi tin nhắn đến: 【Đến lúc cô đi dọn dẹp rồi, địa chỉ là XXXX】

Tôi trả lời: 【Đã rõ.】

Tất nhiên là đến lúc tôi đi dọn dẹp hiện trường, nhưng không phải bây giờ. Nhận được nhiệm vụ dọn dẹp lúc này, cũng sẽ không có ai đến làm xáo trộn kế hoạch của tôi.

Bên ngoài cũng bắt đầu ồn ào.

Trình Trạch nhíu mày khó chịu: "Bảo vệ đâu? Sao lại thả bất cứ ai vào thế này, đuổi bọn chúng ra ngoài ngay."

Thế nhưng, đám người này lũ lượt kéo vào. Trình Trạch căn bản không quen biết những con kiến cỏ này, còn nhìn với vẻ nghi hoặc: "Chuyện gì thế này?"

Không kịp đề phòng, ông ta đã bị kẻ cầm đầu đẩy một cái, Trình Trạch ngã ngửa ra sau: "Làm gì thế!! Bảo vệ đâu!!"

Hiện trường trở nên hỗn lo/ạn. Những kẻ này còn mang theo những biểu ngữ dính m/áu: "Đền mạng đi!! Trình Trạch đền mạng!!"

Có kẻ cầm xẻng, gậy bóng chày, vung vẩy không nể nang gì Trình Trạch, ngay lập tức lao vào ẩu đả với đội ngũ an ninh.

Đến lúc này mà Trình Trạch còn không biết chuyện gì đang xảy ra sao? Ông ta vẫn còn ở đó gào thét: "Gọi cảnh sát!! Gọi cảnh sát!!"

Kẻ bạo hành thực thụ lúc này vẫn muốn được bảo vệ, thật nực cười.

Những kẻ xâm nhập này sợ mọi người không biết chuyện gì đang xảy ra, liền cầm loa phát đi phát lại: "Trình Trạch vào ngày... tháng... năm..., tại địa điểm..., đã hại ch*t con gái tôi, con gái tôi đến nay x/ác không còn!"

"Trình Trạch không thanh toán tiền công trình, khiến gia đình chúng tôi tan cửa nát nhà."

"Con gái tôi bị hắn hại ch*t! Ngay cả vợ tôi hắn cũng không tha!!"

Hiện trường hỗn lo/ạn tột độ. Trình Trạch hoàn toàn ngơ ngác, ông ta không biết mình đã sơ hở ở đâu.

Một người dọn dẹp hiện trường vụ án xuất sắc, tất nhiên có thể nhìn ra những manh mối trong căn biệt thự này. Dinh thự chính của nhà họ Trình nơi Trình Trạch ở, trong những ngày tôi thăm dò, đã có vài người ch*t ở đây.

Tôi không tốn nhiều công sức để x/ác nhận danh tính những nạn nhân, vì bác sĩ gia đình, bảo mẫu của Trình Trạch, tôi đều quen biết, họ đều từng bị Trình Trạch b/ắt n/ạt.

Ngoài những nạn nhân trong căn biệt thự này, Trình Trạch đã làm quá nhiều điều á/c. Chỉ cần chìa tay ra với họ, họ sẵn sàng lấy toàn bộ gia sản để báo đáp. Dẫu biết châu chấu khó lay chuyển cây đại thụ, nhưng chỉ cần có người đứng lên phất cờ khởi nghĩa, sẽ có đám đông cùng nhau hưởng ứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
4 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi ngày càng chán ghét mẹ mình: 68 tuổi không lương hưu, không tiết kiệm, ở nhà tôi còn lén gửi 1600 tệ tôi cho hàng tháng cho em trai, tôi bảo: "Vậy bà sang nhà nó mà ở", bà liền bật khóc

Chương 12
Nhiều người làm con gái có lẽ đều từng gặp phải chuyện tương tự: cha mẹ ngoài miệng thì nói đối xử công bằng như nhau, nhưng khi thực sự có việc xảy ra lại luôn cho rằng con gái hiểu chuyện hơn, gánh vác tốt hơn, thế nên tiền bạc thì bắt con gái chi trả, cha mẹ già thì bắt con gái chăm sóc, còn con trai gặp khó khăn thì lại bắt con gái phải thấu hiểu.
Tình cảm
0