Sau này tôi mới biết, mười vạn tệ đó là số tiền anh chắp vá, xoay xở từ tài khoản cá nhân. Anh thà tự mình "gi/ật gấu vá vai" chứ chưa bao giờ để tôi thiếu một xu.

Anh coi việc đưa tiền cho tôi như một nguyên tắc bất di bất dịch.

Ngoài mười vạn cố định mỗi tháng, những phong bao lì xì và quà cáp vào các dịp lễ tết cũng chưa bao giờ thiếu. Tết Nguyên Đán, Valentine, ngày Quốc tế Phụ nữ, sinh nhật, Thất Tịch, kỷ niệm ngày cưới, ngày 11/11, Giáng sinh... tôi thậm chí còn nghi ngờ liệu trong điện thoại anh có cài đặt nhắc nhở riêng không. Cứ đến gần những ngày đó, hoặc là anh chuyển cho tôi một khoản tiền – số tiền ngẫu nhiên nhưng chưa bao giờ dưới năm chữ số – hoặc là anh bảo tài xế mang quà về. Có lúc là một bó hoa, có lúc là những mẫu túi xách và trang sức mới nhất được nhãn hàng gửi đến, cũng có lúc chỉ là một câu nói: "Anh chuyển thêm vào thẻ rồi, em tự xem rồi m/ua nhé."

Lời chúc của anh luôn cực kỳ tối giản, không bao giờ quá mười chữ.

"M/ua món gì em thích nhé." "Đừng tiết kiệm." "Em vui là được."

Ban đầu tôi còn chê anh không biết lãng mạn, về sau thì đến cả việc phàn nàn tôi cũng lười luôn. Anh là kiểu người như vậy, một gã lầm lì, trông chờ anh viết thư tình hay nói lời ngọt ngào, thà trông chờ cây sắt trổ hoa còn hơn. Nhưng những gì anh đưa cho tôi đều rất thực tế, rất chắc chắn, rất dứt khoát. Kiểu cưng chiều "đơn giản mà th/ô b/ạo" này, xét theo nghĩa thế tục, quả thực khiến người ta an tâm.

Mọi sở thích của tôi, anh đều đáp ứng.

Tôi thích đi du lịch, anh chuyển thêm một khoản tiền vào thẻ, nói: "Muốn đi đâu thì đi, trên đường chú ý an toàn." Tôi thích cắm hoa, anh nhờ người gửi từ Vân Nam cả thùng hoa tươi về, phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, ban công, đâu đâu cũng cắm đầy hoa. Tôi thích uống trà, anh đặc biệt nhờ người thu m/ua mấy cân trà Nhục Quế chính nham ở núi Võ Di, để trong tủ lạnh nhỏ ở phòng làm việc rồi bảo tôi: "Bạn tặng đấy, em uống thử xem, thích thì anh lại lấy thêm."

Có lần tôi đi dạo phố, chấm được một sợi dây chuyền giá ba vạn tám, đứng trước quầy hàng hồi lâu cuối cùng vẫn không m/ua. Trên đường về nhà nhận được điện thoại của anh, nói chuyện công việc vài câu, tôi tiện miệng nhắc: "Hôm nay ở trung tâm thương mại thấy một sợi dây chuyền, đẹp lắm."

Anh "ừ" một tiếng, nói: "Thích thì m/ua đi."

Tôi cười cười: "Thôi, đắt quá."

Đầu dây bên kia im lặng một giây, giọng trầm xuống: "Cho em mà, không đắt đâu."

Chiều hôm sau, tôi nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh trong thành phố. Mở ra xem chính là sợi dây chuyền đó, còn có một tờ hóa đơn, trên đó là thông tin trợ lý của anh m/ua hộ. Tôi nhắn tin cho anh: "Anh m/ua à?"

Anh trả lời: "Ừ. Sau này thấy món gì thích cứ trực tiếp m/ua, không cần nói với anh."

Tôi cầm sợi dây chuyền, đứng giữa phòng khách, ánh nắng từ cửa kính sát đất chiếu vào, những viên kim cương trên dây lấp lánh chói mắt. Khoảnh khắc đó, lòng tôi ấm áp. Anh không ở bên cạnh, nhưng sự "tốt đẹp" của anh hiện diện ở khắp mọi nơi. Anh dùng cách duy nhất mà mình giỏi để vun đắp cuộc sống trở nên huy hoàng, khiến tôi sống trong căn nhà này như một đứa trẻ được nuông chiều quá mức.

Nhưng thời gian lâu dần, sự "tốt đẹp" này cũng trở thành một thói quen.

Tôi bắt đầu mặc định anh chính là người như thế – chú trọng sự nghiệp, nghiện ki/ếm tiền, quen dùng tiền để giải quyết mọi vấn đề. Anh cho tôi càng nhiều vật chất, tôi càng cảm thấy anh cách xa tôi càng xa. Những khoản chuyển khoản, phong bao, quà cáp ấy giống như những sợi dây thừng anh ném từ một thế giới khác tới, níu lấy tôi, nhưng lại chẳng bao giờ chạm được vào trái tim anh.

Anh không ở bên tôi, tôi chấp nhận. Anh không biết nói lời ngọt ngào, tôi chấp nhận. Anh tồn tại trong cuộc sống của tôi như một người vô hình, chỉ xuất hiện để "điểm danh" vào ngày cố định mỗi tháng, tôi cũng chấp nhận.

Tôi thậm chí cảm thấy, như vậy cũng tốt.

Không cần phải thay đổi nhịp sống vì ai, không cần phải chịu thiệt thòi trong hôn nhân, không cần xử lý những rắc rối tình cảm phức tạp. Anh đưa tiền, tôi tiêu tiền; anh bận việc của anh, tôi sống cuộc sống của tôi. Chúng tôi giống như hai đường thẳng song song, vận hành ổn định trên quỹ đạo riêng, không ai làm phiền ai.

"Sự cưng chiều vật chất đến tận cùng, ẩn chứa tình yêu sâu sắc mà lúc đó tôi chưa từng đọc hiểu."

Câu nói này mãi về sau tôi mới thấm thía. Lúc đó tôi không hiểu, tôi chỉ thấy anh "thực tế", thấy anh "có trách nhiệm", thấy anh "không để vợ chịu thiệt". Tôi quy tất cả mọi thứ về tính cách và năng lực của anh, quy về việc "anh ki/ếm nhiều thì đương nhiên cho nhiều".

Tôi chưa từng nghĩ rằng, mỗi một xu anh đưa cho tôi đều là chắt chiu từ trong xươ/ng tủy.

Càng không nghĩ tới, sự bình yên mà anh đổi lấy bằng cách vắt kiệt bản thân, cuối cùng đều nguyên vẹn chất đầy trong những ngày tháng bình yên mà tôi tận hưởng.

Ngày tháng cứ thế trôi đi không nhanh không chậm.

Tôi dần trở thành một mẫu hình khiến bạn bè ngưỡng m/ộ. Trên mạng xã hội, tôi khoe ảnh cắm hoa, ảnh trà chiều, ảnh du lịch, ảnh hoàng hôn trên ban công, dưới mỗi bài đăng đều là cả hàng dài những lượt thích và bình luận, tư tưởng chủ đạo thống nhất cao độ: Phụ nữ lấy được chồng tốt, cuộc sống đúng là khác biệt.

Nhưng ngưỡng m/ộ thì ngưỡng m/ộ, những lời đàm tiếu sau lưng cũng chẳng ít đi.

Lâm Vy là bạn thân nhất của tôi, mối thâm tình từ thời đại học đến giờ. Cô ấy nói chuyện thẳng thắn, không vòng vo, những lúc cần dội gáo nước lạnh thì chưa bao giờ nương tay. Có lần chúng tôi hẹn ăn cơm ở một nhà hàng Quảng Đông mới mở, cô ấy gắp một cái bánh bao tôm, liếc nhìn tôi rồi đột nhiên buông một câu:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
5 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm