Nó chú thích ảnh là: "Vất vả một năm, tự thưởng cho bản thân."
Tôi không thả tim.
Cũng không hỏi lại.
Lần mẹ nhập viện thứ hai, nó nhắn vào nhóm rằng nó thực sự không xoay đâu ra tiền.
Tôi vẫn không vạch trần.
Tôi luôn cảm thấy mẹ vẫn đang nằm trên giường b/ệnh, cả nhà không thể cãi vã trước được.
Đây có lẽ là thói x/ấu lớn nhất của tôi.
Tôi cứ luôn muốn chờ đợi.
Chờ bố mẹ khỏe lại rồi tính.
Chờ mọi chuyện qua đi rồi tính.
Chờ mọi người bình tĩnh lại rồi tính.
Nhưng có nhiều chuyện, bạn không nói ra, người khác sẽ không nghĩ rằng bạn đang vì đại cục.
Họ chỉ nghĩ rằng, bạn vẫn còn gánh vác được.
Những tháng cuối đời của mẹ, bà đã không ăn uống được bao nhiêu nữa.
Thứ bà muốn ăn nhất là món hoành thánh ở đầu phố.
Tôi m/ua về, bà ăn ba cái là đặt đũa xuống.
Phần còn lại bố tiếc không nỡ đổ đi, tối lại hâm nóng lên tự mình ăn.
Có lần tôi dọn bàn, thấy mẹ lén nhét tiền vào túi xách của tôi.
Năm trăm tệ.
Toàn là tờ một trăm.
Tôi lấy ra đặt lại chỗ cũ.
Bà lại nhét vào.
Tôi bảo: "Mẹ, mẹ làm gì thế?"
"Con cầm lấy."
"Con không cần."
"Dạo này con tiêu tốn nhiều rồi."
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
"Mẹ quản con tiêu bao nhiêu làm gì."
Mẹ nhìn tôi.
"Đứa thứ ba, sau này con đừng ngốc như thế nữa."
Tôi giả vờ không hiểu.
"Ngốc nghếch gì chứ."
Bà không nói tiếp nữa.
Bà chỉ gấp năm trăm tệ đó lại, nhét vào ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường.
Sau khi mẹ mất, tôi dọn dẹp đồ đạc, lại nhìn thấy nó trong ngăn kéo đó.
Năm tờ tiền, không thiếu một tờ.
Bên cạnh đ/è một tờ giấy.
Trên giấy là mấy cái tên do mẹ viết nguệch ngoạc.
Tên của sáu anh em chúng tôi.
Sau mỗi cái tên đều có vài con số.
Anh cả ba vạn.
Chị hai hai vạn.
Tôi, hai vạn.
Thằng tư năm vạn.
Cô năm một vạn.
Thằng út hai vạn.
Tôi nhìn hồi lâu mới sực tỉnh.
Đó không phải là số tiền chúng tôi đưa cho bà.
Mà là số tiền bố mẹ đã từng giúp đỡ mỗi người chúng tôi trong những năm qua.
Hai vạn của tôi, là hơn mười năm trước khi tôi m/ua căn nhà nhỏ đầu tiên, bố đã nhét vào tay tôi.
Lúc đó tôi bảo là v/ay.
Sau này trả lại một lần, bố lại trả tiền về cho tôi.
Không ngờ mẹ vẫn luôn ghi nhớ.
Tôi gấp tờ giấy lại, đặt vào trong cuốn sổ ghi chép của mình.
Tôi không cho bất kỳ ai xem.
Đám tang của mẹ là sáu anh em chúng tôi cùng lo liệu.
Những ngày đó mọi người ngược lại lại vô cùng đoàn kết.
Anh cả chịu trách nhiệm chào hỏi họ hàng.
Chị hai và cô năm canh linh cữu.
Thằng tư chạy đôn chạy đáo làm thủ tục.
Thằng út lái xe đón người.
Tôi giữ tiền.
Tiền phúng viếng của họ hàng, tôi ghi chép tỉ mỉ từng khoản một.
Sau khi đám tang kết thúc, trừ đi các chi phí, vẫn còn dư hơn một vạn.
Anh cả bảo cứ để chỗ tôi.
"Em vẫn luôn giữ sổ sách, để chỗ em cho tiện."
Tôi bảo được.
Lúc đó bố vẫn còn.
Ông ngồi trên chiếc ghế mây cũ trong phòng khách, cả người như già đi mười tuổi.
Ngày thứ ba sau khi mẹ mất, ông đột nhiên hỏi tôi:
"Mẹ con đâu?"
Tôi sững người.
Ông nói: "Nhiều người đến thế này, bà ấy chạy đi đâu rồi?"
Tôi ngồi xổm bên cạnh ông, hồi lâu không biết trả lời thế nào.
Sau này trí nhớ của bố ngày càng kém đi.
Bác sĩ nói chức năng nhận thức bị suy giảm, bảo người nhà chú ý nhiều hơn.
Ông lúc thì tỉnh táo, lúc thì lú lẫn.
Lúc tỉnh táo thì hỏi mẹ ch/ôn ở đâu.
Lúc lú lẫn thì nửa đêm thức dậy tìm dép lê cho mẹ.
Có lần hai giờ sáng, tôi nhận được điện thoại của hàng xóm.
Bảo bố đang đứng một mình dưới lầu.
Tôi và chồng vội vã chạy qua.
Bố chỉ mặc đồ Iót dài, dưới chân xỏ đôi dép bông.
Ông nhìn thấy tôi liền nói:
"Mẹ con đi chợ, sao vẫn chưa về?"
Tôi khoác chiếc áo khoác lên người ông.
Ngày hôm đó về nhà, chồng lần đầu tiên nói với tôi một cách rất nghiêm túc:
"Không thể để bố ở một mình được nữa."
Tôi biết.
Nhưng để ai đón về?
Nhà anh cả có ba phòng một khách, con trai đã kết hôn, thỉnh thoảng mới về ở.
Điều kiện nhà chị hai khá tốt, nhưng chị bảo ông bà thông gia thường xuyên qua lại.
Nhà tôi có hai phòng một khách, sau khi con gái đi đại học thì trống một phòng.
Cuối cùng bố chuyển đến nhà tôi.
Anh cả nói: "Cứ ở chỗ em trước đã, đợi chúng ta nghĩ cách."
Cứ ở như vậy, thấm thoát đã tám tháng.
Bố ban đêm ngủ không ngon.
Thường xuyên một giờ sáng thức dậy mở cửa.
Tôi phải lắp thêm một cái khóa bảo vệ trên cửa.
Sợ ông ngã, nhà vệ sinh lắp tay vịn.
Bên giường trải thảm chống trượt.
Ông thỉnh thoảng lại x/é bỉm vứt xuống đất.
Có lúc vừa ăn cơm xong lại bảo không ai cho ông ăn.
Lần nghiêm trọng nhất, ông thừa lúc tôi đi làm, tự mình bật bếp ga.
May mà chồng trưa về lấy đồ.
Từ đó về sau, trước khi ra ngoài chúng tôi đều khóa van tổng bếp ga.
Tôi mỗi ngày sáu giờ sáng thức dậy.
Trước tiên hâm sữa, hấp trứng cho bố.
Bảy giờ gọi ông uống th/uốc.
Bảy giờ rưỡi ra ngoài.
Trưa chồng về được thì ngó qua, không về được thì tôi nhìn qua camera.
Tối về nhà việc đầu tiên không phải là thay quần áo, mà là xem bố có tè dầm không.
Những chuyện này, tôi không nói trong nhóm.
Nói cũng vô ích.
Anh cả thỉnh thoảng cuối tuần mới qua.
Mỗi lần xách theo một thùng sữa hoặc một túi trái cây.
Ngồi một tiếng là đi.
Trước khi đi vỗ vỗ vai bố.
"Bố, nghe lời thứ ba nhé."
Bố lú lẫn gật đầu đồng ý.
Chị hai đến thì thích dọn dẹp.
Chị ấy sẽ lau chùi nhà bếp sạch bong.
Nhưng mỗi lần dọn xong chị lại nói một câu:
"Thứ ba, nhà em nhiều đồ quá."
Tôi nghe thấy phiền, sau này chị nói, tôi không tiếp lời nữa.