Dự án công ty đang chạy nước rút, có lần tôi tăng ca đến tận mười một giờ đêm, về đến nhà mới phát hiện đèn hành lang bị hỏng, chỉ có thể giơ điện thoại lên để soi đường.

Leo lên đến tầng năm, chìa khóa lại rơi vào khe cầu thang.

Tôi ngồi xổm ở đó tìm nửa ngày, mệt đến mức ngồi bệt xuống bậc thang không muốn nhúc nhích.

Lúc đó, tôi thực sự đã nghĩ về quá khứ.

Trước đây dù tăng ca muộn đến đâu, về đến nhà ít nhất cửa cũng có đèn sáng.

Trong tủ lạnh có lẽ còn đồ ăn thừa.

Nhưng điều tôi nghĩ đến chỉ là căn nhà quen thuộc đó.

Chứ không phải Chu Khải.

Hai việc này, tôi phân định ngày càng rõ ràng.

Có một lần tôi bị sốt.

Nửa đêm sốt đến hơn ba mươi tám độ, tôi một mình bắt xe đến b/ệnh viện.

Khi chờ khám, bên cạnh ngồi một cặp vợ chồng.

Người phụ nữ tựa vào vai người đàn ông, anh ta cầm cốc nước và áo khoác của cô ấy.

Tôi nhìn một lúc, lòng thực sự chua xót.

Nhưng tôi không gọi điện cho Chu Khải.

Tôi nhắn một tin cho Triệu Nghiên, nói tôi đang ở b/ệnh viện, sáng mai nếu không đến công ty được thì nhờ cô ấy nói với sếp một tiếng.

Không ngờ nửa tiếng sau, cô ấy mặc nguyên bộ đồ ngủ, khoác thêm chiếc áo phao bên ngoài chạy đến.

Vừa thấy tôi đã m/ắng: "Cậu sốt thế này mà còn tự đi một mình?"

Tôi cười khẽ.

"Chưa ch*t được đâu."

"Phỉ phui cái miệng."

Cô ấy nhét cốc nước nóng vào tay tôi.

Ngày hôm đó truyền dịch xong đã là ba giờ sáng.

Chúng tôi ăn hai bát hoành thánh trước cửa b/ệnh viện.

Triệu Nghiên buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, vẫn dặn tôi: "Lần sau có chuyện gì thì cứ lên tiếng, đừng học mấy nữ chính phim truyền hình mà tự mình gồng gánh."

Tôi cúi đầu húp nước dùng.

Bát hoành thánh đó mười hai tệ.

Trong nước dùng lơ lửng vài miếng rong biển.

Tôi vẫn luôn ghi nhớ.

Tháng thứ ba sau khi ly hôn, bố mẹ tôi mới biết chuyện.

Mẹ tôi quả nhiên đã khóc.

Câu đầu tiên bà nói là: "Chuyện lớn như vậy sao con không nói với bố mẹ?"

Câu thứ hai là: "Còn khả năng nào để làm hòa không?"

Bố tôi ngồi bên cạnh vẫn luôn không nói lời nào.

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Đến đoạn Chu Khải bắt tôi từ chức chăm sóc mẹ chồng, mẹ tôi còn hơi do dự.

"Người già bị ngã, quả thực cần có người chăm sóc..."

Bố tôi c/ắt ngang lời bà.

"Cần chăm sóc thì con trai phải chăm sóc trước."

Mẹ tôi lườm ông.

"Tôi không có ý đó."

Tôi nói: "Con cũng sẵn lòng chăm sóc. Nhưng con không muốn từ chức."

Mẹ tôi im lặng.

Qua rất lâu, bà hỏi tôi: "Bây giờ một mình con sống ổn không?"

"Ổn ạ."

"Tiền có đủ không?"

"Đủ ạ."

Bà lại khóc.

Lần này không khuyên can gì nữa.

Trước khi đi, bà nhét vào túi tôi hai ngàn tệ.

Tôi không lấy.

Bà cuống lên.

"Không phải cho con dùng để ly hôn, là bố con bắt mẹ đưa cho con đấy."

Bố tôi đang thay giày ở cửa, đầu cũng không ngẩng lên.

"Đừng có đổ thừa cho tôi."

Lần đầu tiên sau khi ly hôn, tôi cười rất lớn tiếng.

Trong công việc, tôi cũng không đột nhiên trở thành siêu nhân.

Không có kịch bản kiểu sau khi ly hôn sếp lập tức phát hiện tôi là nhân tài rồi tăng lương gấp đôi.

Thực tế không nhanh như vậy.

Tôi vẫn hằng ngày họp hành, sửa phương án, bị khách hàng hối thúc.

Đến lúc tăng ca vẫn phải tăng ca như bình thường.

Chỉ là trước kia sau khi tan làm, tôi còn phải nghĩ tối nay ăn gì, giấy vệ sinh trong nhà còn không, cuối tuần có phải về nhà chồng không.

Bây giờ những việc đó đã giảm đi một nửa.

Tôi lại có thời gian để thi những chứng chỉ mà trước đây cứ trì hoãn mãi.

Nửa năm sau, bộ phận có một vị trí tổ trưởng nghỉ việc.

Sếp hỏi tôi có muốn nhận không.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: "Em có làm được không ạ?"

Bà ấy nói: "Dự án năm ngoái chính là em gánh vác, sao lại không được?"

Tôi về nhà, đứng trong bếp nấu mì.

Nước sôi rất lâu, tôi mới nhớ ra là phải cho mì vào.

Không phải vì kích động.

Mà là tôi đột nhiên nhớ đến câu nói kia của Chu Khải.

"Công việc đó của em cũng chẳng có không gian thăng tiến gì lớn."

Hóa ra không phải là không có.

Chỉ là trước kia ngay cả bản thân tôi cũng suýt chút nữa tin là thật.

Sau khi thăng chức, lương tôi tăng lên hơn mười ngàn.

Không tăng gấp mấy lần.

Nhưng sau khi trừ tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống, mỗi tháng vẫn có thể tiết kiệm được một chút.

Tôi bắt đầu ghi chép chi tiêu trở lại.

Trước kia sau khi cưới tôi cũng từng ghi chép được hai tháng, sau đó Chu Khải chê tôi phiền phức.

"Sống qua ngày chứ có phải làm báo cáo tài chính đâu."

Bây giờ không ai chê tôi nữa.

Ngày cuối cùng mỗi tháng tôi đều ghi lại chi tiêu.

Tiền thuê nhà ba ngàn một trăm.

Tiền đi lại hơn bốn trăm.

Tiền ăn khoảng một ngàn năm trăm.

M/ua quà cho bố mẹ vài trăm.

Thỉnh thoảng xem phim, ăn uống với bạn bè.

Số còn lại thì tiết kiệm.

Con số không lớn.

Nhưng mỗi một khoản đều rất rõ ràng.

Nửa năm sau khi ly hôn, Chu Khải lần đầu tiên chủ động liên lạc với tôi.

Anh ta hỏi: "B/ệnh viện phục hồi chức năng trước đây mẹ từng nằm tên là gì?"

Tôi gửi tên cho anh ta.

Anh ta lại hỏi: "Em có số điện thoại không?"

Tôi lật lại lịch sử cũ rồi gửi qua.

Qua vài phút, anh ta nói: "Cảm ơn."

Tôi không đáp.

Buổi tối anh ta lại nhắn một câu.

"Dạo này mẹ hồi phục không được tốt lắm."

Tôi nhìn thấy.

Không hỏi gì thêm.

Hôm sau, anh ta lại nhắn: "Cái ghế chống trượt em m/ua trước đây, m/ua ở đâu thế?"

Tôi chụp màn hình lịch sử m/ua hàng gửi cho anh ta.

Anh ta gửi lại một chữ "Ừ".

Sau đó cứ cách một hai tháng, anh ta lại hỏi tôi vài thứ vì chuyện của mẹ chồng.

Hộp th/uốc chia ngăn thế nào.

Tái khám thì đăng ký khoa nào.

Máy đo huyết áp trước đây dùng hiệu gì.

Cái gì trả lời được thì tôi trả lời.

Trả lời xong, không trò chuyện thêm.

Triệu Nghiên biết chuyện liền hỏi tôi: "Cậu làm gì mà còn để ý đến anh ta thế?"

Tôi nói: "Những việc này liên quan đến sức khỏe của dì, biết thì bảo anh ta, không biết thì thôi."

"Cậu không sợ anh ta nhân cơ hội tìm đến cậu sao?"

"Anh ta không tìm về được nữa đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
5 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

CÔNG THÔ KỆCH CŨNG PHẢI LÀM PHÁO HÔI SAO?

9
Trong làng phát vợ rồi. Tôi đến muộn hơn người ta một bước, lúc chen được tới nơi thì những cô gái được đưa đến đã có người nhận hết, chỉ còn lại một người vợ là đàn ông. Trưởng thôn chẳng cho tôi kịp phản ứng, trực tiếp đẩy người ấy vào lòng tôi rồi nói bằng giọng vô cùng có lý: “Vợ nam thì chẳng lẽ không phải vợ sao?” “Huống hồ cậu ấy còn đẹp thành thế này, Nhị Ngưu, cậu nhận về cũng đâu có thiệt.” Tôi nghĩ một lúc, cảm thấy trưởng thôn nói rất có lý. Vợ thì vẫn là vợ thôi. Đàn ông hay phụ nữ thì có gì khác nhau?
Boys Love
0