Trình Việt quay lại tiếp tục rửa bát. Tôi lấy tờ giấy đó từ trong túi ra, đọc lại một lần nữa, gấp gọn rồi cất vào ngăn kéo tủ đầu giường trong phòng ngủ, đặt cạnh cuốn album kia.
Trên bậu cửa sổ, cuốn album màu xanh đậm vẫn đang mở. Trang cuối cùng của nó đã được kẹp thêm một tấm ảnh mới – tấm ảnh chụp sáng nay. Trình Việt đứng trong bếp, thắt tạp dề ngang hông, tay cầm chiếc xẻng nấu ăn cười với ống kính. Tôi dùng bút máy viết một dòng chữ dưới tấm ảnh:
“Nửa đời sau của Trình Việt, bắt đầu từ việc học cách uống canh.”
Ngoài cửa sổ gió đêm nổi lên, thổi tờ giấy ghi chú trên bàn khẽ động đậy. Tôi bước tới đặt lại cho ngay ngắn, rồi quay người nhìn vào phòng ngủ. Trình Việt đã tắt đèn, chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ đầu giường, ánh sáng vàng ấm áp.
Anh nói: “Em không vào ngủ à?”
“Em vào đây.”
Tôi đóng cửa sổ, kéo rèm lại rồi bước vào phòng ngủ. Trong bóng tối, anh đưa tay nắm lấy tay tôi, các ngón tay khép ch/ặt lại, như đang giữ lấy một vật gì đó sợ bị gió thổi bay. Tôi không rút tay ra, nằm xuống bên cạnh anh rồi nhắm mắt lại.
Sáng mai phải nấu cháo.
Hôm sau nữa, anh phải đi tái khám.
Những ngày sau đó, chúng tôi còn rất nhiều thời gian để sống cùng nhau.
Lần này, tôi không còn đứng ngoài khe cửa để nghe anh nói gì nữa, mà là đứng cạnh anh, cùng nhìn về một phía.
(Hết)