Tôi nghĩ câu trả lời của mỗi người có lẽ sẽ không giống nhau.

Có người sẽ thấy tình cảm năm năm xứng đáng để cho thêm một cơ hội.

Có người sẽ thấy phát hiện ra trước khi cưới lại chính là may mắn.

Cũng có người vì nhà cửa, vì bố mẹ, vì số tiền đã bỏ ra mà nhắm mắt đưa chân, cố gắng tổ chức đám cưới cho xong.

Nhưng khi thực sự rơi vào hoàn cảnh đó, chẳng ai có thể thay bạn gánh vác những ngày tháng về sau cả.

Tôi chỉ biết, cuối cùng tôi đã không gi/ật chiếc nhẫn đó từ tay cô ấy.

Cũng không đá/nh nhau với Tống Minh Vũ.

Tôi chỉ trả lại chiếc nhẫn cưới vốn dĩ định đeo vào tay cô ấy.

Ngày tiền hoàn lại vào tài khoản, tôi đang ngồi ăn bát mì bò dưới chân tòa nhà công ty.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn ngân hàng thông báo tiền đã được hoàn lại.

Tôi liếc nhìn một cái, úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục ăn mì.

Sợi mì hơi bị trương.

Bàn bên cạnh có mấy người trẻ đang ồn ào, một cô gái chê bạn trai gắp hết rau mùi vào bát mình, hai người cãi nhau vài câu, chẳng mấy chốc lại cười đùa với nhau.

Tôi đột nhiên nhớ ra trước đây Chu Thiến cũng không ăn rau mùi.

Mỗi lần đặt đồ ăn ngoài, tôi đều viết trong phần ghi chú là "không lấy rau mùi".

Khoảnh khắc đó vẫn thấy đ/au lòng.

Nhưng cũng chỉ vài giây thôi.

Tôi cúi đầu ăn hết bát mì, quét mã thanh toán rồi quay lại công ty làm việc.

Cuộc sống không vì một đám cưới bị hủy mà dừng lại.

Sau đó Chu Thiến không còn gọi điện đi/ên cuồ/ng cho tôi nữa.

Lần cuối cùng chúng tôi liên lạc là ngày xử lý xong thủ tục nhà cửa.

Cô ấy gửi đến một tin nhắn:

"Mọi việc xong xuôi rồi."

Tôi trả lời:

"Đã nhận."

Cách vài phút sau, cô ấy gửi tiếp:

"Trần Hạo, sau này hãy sống thật tốt nhé."

Tôi nhìn câu đó rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời hai chữ:

"Cô cũng vậy."

Lần này, cô ấy không trả lời nữa.

Tôi thoát khỏi khung chat, tiện tay bỏ điện thoại vào túi.

Cửa thang máy vừa vặn mở ra.

Bên trong có người, tôi né sang một bên rồi bước vào.

Cửa từ từ khép lại.

Tôi không hề quay đầu nhìn lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tự Do Của An Hạ

Chương 8
Lúc đang họp, sếp khẽ hắng giọng hai tiếng. Tôi và Kiều Nhân cùng đưa cốc nước qua. Một cốc là nước lọc ấm nhạt nhẽo, một cốc là nước có ga ướp lạnh. Sếp nhàn nhạt nâng mí mắt, nhận lấy cốc nước của Kiều Nhân. Giám đốc nhân sự nhìn hai bàn tay chạm nhau đầy mờ ám của họ mà trầm ngâm hồi lâu. Mãi đến khi cuộc họp kết thúc, anh ta mới gọi tôi vào văn phòng: "Sếp và Kiều Nhân từng yêu nhau tám năm. Cô cũng thấy rồi đấy, hiện tại khả năng cao là họ sắp quay lại với nhau. "Tuy chuyển đến Nam Thành là thăng chức, nhưng dù sao cũng cách xa ngàn dặm. "Chúng tôi thật sự không dám đắc tội với sếp, cho nên người phải thuyên chuyển công tác lần này chỉ có thể là cô." Tôi nén lại cảm giác chua xót đang trào dâng trong lòng, đáp: "Được". Sau đó tôi nhắn cho sếp một tin: [Chúng ta ly hôn đi]
0
2 Tư Và Kỳ Chương 13
6 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10
12 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm