Tôi đệ đơn ly hôn, mọi việc đều tuân theo trình tự pháp luật.
Mã Đan và Chu Tử Minh cắn x/é lẫn nhau, sự việc ầm ĩ rất lớn. Để c/ầu x/in tôi tha thứ, Chu Tử Minh chủ động cung cấp bằng chứng cho cảnh sát, đích thân tống mẹ chồng cũ của tôi vào tù. Còn tôi không những không tha thứ, mà còn công khai tất cả những việc làm của hắn cho bàn dân thiên hạ biết.
Hắn trở thành đối tượng bị mọi người phỉ nhổ.
Sau này nghe bạn bè kể lại, Chu Tử Minh đi xin việc không những bị từ chối khắp nơi, chịu đủ mọi sự chế giễu, mà còn bị Mã Đan – người bị hắn vứt bỏ – đeo bám không buông.
Chẳng cần tôi phải ra mặt, Mã Đan đã tự h/ủy ho/ại bản thân bằng cách truyền đi khắp thành phố những chiến tích của Chu Tử Minh. Bọn cho v/ay nặng lãi cũng đang truy đuổi đòi n/ợ, hắn không còn đường lui, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Sau khi Chu Tử Minh biến mất, cuộc sống của tôi dần trở lại bình yên.
Phán quyết của tòa án cuối cùng cũng được đưa ra, tôi và hắn đã chính thức chấm dứt qu/an h/ệ hôn nhân.
Nhưng không lâu sau, Chu Tử Minh lại gọi điện đến.
"Tiêu San, cô thật là m/áu lạnh. Tôi trốn chui trốn lủi bên ngoài mấy tháng trời, cô không hề hỏi han lấy một câu, thật là tà/n nh/ẫn!" Tôi cười lạnh: "Tôi và anh đã ly hôn, không còn liên quan gì nữa, anh lấy đâu ra tự tin để trách tôi chứ."
"Muốn thoát khỏi tôi hoàn toàn ư? Không thể nào!" Chu Tử Minh gào lên gi/ận dữ, "Nếu không phải nhà cô coi thường tôi, tôi đã không phải đi v/ay nặng lãi! Bây giờ bọn chúng muốn gi*t tôi, cô trả n/ợ cho tôi đi rồi chúng ta coi như huề, nếu không tôi sẽ dẫn bọn chúng đến công ty làm lo/ạn!"
"Chu Tử Minh, anh thật vô liêm sỉ! Bỏ cái ý định đó đi, tôi không đời nào trả n/ợ thay anh! Số tiền anh tham lam v/ay mượn thì tự đi mà chịu, đừng hòng bắt nhà tôi gánh n/ợ thay!"
Tôi tức gi/ận cúp máy, không cho hắn cơ hội phản hồi.
Ngay sau đó, tôi nhận được cuộc gọi đòi n/ợ. Hóa ra Chu Tử Minh nói rằng chúng tôi vẫn là vợ chồng. Đối phương cho tôi ba ngày, nếu không trả n/ợ sẽ đến đ/ập phá công ty.
Tôi biết rất rõ, nếu không giải quyết triệt để Chu Tử Minh, cả đời này tôi sẽ không thể yên ổn.
Tôi điều tra mọi thông tin về hắn. Quả nhiên, Chu Tử Minh đã m/ua vé máy bay ba ngày sau đó, hắn muốn lừa bọn đòi n/ợ đến công ty tôi, còn bản thân thì bay đi nơi khác.
Đồ khốn!
Định trút đống hỗn độn này lên đầu tôi sao? Không thể nào!
Anh trai tôi gọi luật sư và vệ sĩ đi cùng tôi đến gặp phía đòi n/ợ. Luật sư nói với họ rằng khoản v/ay của Chu Tử Minh không phục vụ cho đời sống vợ chồng, hơn nữa tôi và Chu Tử Minh đã ly hôn, số tiền này không liên quan đến tôi. Tôi quay lại toàn bộ quá trình, phía đòi n/ợ bị tôi chặn họng, chỉ biết nuốt cục tức vào trong.
Khi rời đi, tôi mới tiết lộ cho họ biết Chu Tử Minh đang trên đường đến sân bay.
Bị chơi một vố, tất nhiên họ sẽ không để yên.
Tôi lập tức bảo vệ sĩ lái xe, bám theo xe bọn đòi n/ợ từ xa, chỉ thấy họ lao thẳng lên đường cao tốc sân bay...
Bên ngoài sân bay, họ đã chặn được Chu Tử Minh.
"Các người muốn làm gì? Buông tôi ra!"
Một kẻ trong đó trầm giọng nói: "Chu Tử Minh, dám giở trò với bọn tao, mày cũng giỏi lắm!"
Mấy tên đó dùng sức mạnh lôi Chu Tử Minh, nhét hắn vào trong xe, ngay lập tức từ trong xe vang lên những tiếng gào thét k/inh h/oàng.
Tôi nhìn qua cửa kính xe, dõi mắt theo từ xa khi họ lôi Chu Tử Minh đi.
Rất tốt, cứ để hắn chìm đắm trong địa ngục cả đời này đi.