Giới thiệu: Sau khi qu/a đ/ời, Lâm Vãn đến "Cục Quản lý Vãng sinh" và không chút do dự đá/nh một sao vào phiếu khảo sát mức độ hài lòng. Kiếp này của cô quá đỗi khổ sở, cô không muốn để lại đá/nh giá tốt cho nhân gian. Nào ngờ, ngôi sao này lại kích hoạt quy trình phúc khảo, khiến cô gặp được chị gái của kẻ gây t/ai n/ạn do s/ay rư/ợu, đồng thời đọc được một bức di thư bị ch/ôn vùi suốt mười hai năm. Hóa ra, Tô Đường – người đã tông ch*t cô – chính là người chị dịu dàng dưới ánh đèn đường năm ấy, và cô ấy đã thầm thương tr/ộm nhớ Lâm Vãn suốt mười hai năm trời. Bất ngờ hơn cả, dòng ghi chú mà bà nội để lại trong hồ sơ vãng sinh đã giúp Lâm Vãn hiểu ra: Những đắng cay ngọt bùi của nhân gian, chưa bao giờ là thứ có thể gói gọn trong một ngôi sao.