Sau khi anh ấy lại một lần nữa không chịu đút tôi ăn sáng, tôi chán nản hát rằng: "Là ai đã đưa anh đến nhân gian, là ai đã cay đắng nhọc nhằn nuôi anh ăn mặc, là ai vì anh mà mồ hôi thấm ướt áo, là ai sớm hôm tần tảo đến cong cả lưng...".