Tôi nhìn thấy Lục Nghiên Thần vì kiệt sức mà ôm lấy tôi ngã nhào xuống đất, nhưng vẫn nhất quyết không chịu buông tay, thậm chí còn quỳ rạp xuống, áp mặt vào mu bàn tay lạnh ngắt của tôi, lặp đi lặp lại lời khẩn cầu tôi hãy mở mắt ra.