Phó Diễm Châu không có con nối dõi, nên tôi chẳng phải chịu nỗi khổ sinh nở, cũng không cần nhẫn nhịn cảnh chồng trăng hoa bên ngoài. Tôi cứ an ổn làm bà Phó của mình, đợi đến khi hai cụ nhà họ Phó trăm tuổi già đi, toàn bộ gia sản nhà họ Phó sẽ là của tôi.