Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại sự xao động trong lòng, nở một nụ cười đúng mực trên môi, rồi cùng ông Vương Kiến Quốc, vị ủy viên hội đồng quản trị ngoài năm mươi tuổi có nụ cười tựa như Phật Di Lặc bên cạnh, cùng nắm lấy một góc của dải lụa đỏ.