Ngày thứ mười của năm nhất đại học, tôi bị bạn cùng phòng cố ý cô lập. Tôi khóc lóc gọi điện cho mẹ để cầu c/ứu, nhưng bà lại nói: "Một bàn tay không vỗ nên tiếng, tại sao người ta không cô lập người khác mà lại chỉ cô lập mình con?" Sau đó, chúng x/é sách vở của tôi, hắt nước lạnh lên giường tôi. Đêm nào tôi cũng mất ngủ, ngày ngày tự dằn vặt bản thân, bị b/ạo l/ực lạnh không hồi kết dồn vào bờ vực sụp đổ. Tôi muốn xin ra ngoài ở, trở về nhà tại thành phố này. Bà lại x/é nát đơn xin của tôi: "Trong ký túc xá ba người không ai ưa con, chẳng lẽ con không nên tự xem lại bản thân mình sao?" Giáo viên chủ nhiệm gọi bà đến nói chuyện, bà cười trước mặt mọi người: "Nó từ nhỏ đã đỏng đảnh, chịu chút ấm ức là làm mình làm mẩy muốn sống muốn ch*t." Tôi chật vật vùng vẫy trong cuộc sống học đường tối tăm không thấy ánh mặt trời. Cho đến khi tôi về quê vào dịp Trung thu, tìm thấy vài lá thư tay bà ngoại quá cố để lại cho tôi. Bằng chứng duy nhất còn sót lại về việc từng được yêu thương này, đã trở thành chiếc phao c/ứu sinh duy nhất để tôi tiếp tục sống.