Tôi đã c/ầu x/in Phó Cảnh Thâm suốt nửa năm trời, anh ta mới chịu đồng ý cho bà tôi mượn phòng triển lãm cao cấp nhất dưới trướng của mình. Bà tôi bị chẩn đoán mắc b/ệnh về mắt, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để bà tổ chức triển lãm cá nhân về tranh thêu Tô Châu trước khi hoàn toàn mất đi thị lực. Vì buổi triển lãm này, bà đã thức trắng bao đêm, mang theo hàng chục tác phẩm tâm huyết, ngồi tàu hỏa suốt hơn mười tiếng đồng hồ để đến Kinh Thành. Thế nhưng ngay trên đường tôi đi đón bà, tôi lại thấy bài đăng trên mạng xã hội của Cố Tuyết Nhi. "Cảm ơn anh Cảnh Thâm, vì muốn tổ chức tiệc sinh nhật năm tuổi cho con gái cưng của em mà đã đặc biệt dọn trống Vân Thủy Các." Trong ảnh, Phó Cảnh Thâm đang âu yếm bế một bé gái, cùng c/ắt chiếc bánh kem bảy tầng. Tôi gọi điện chất vấn anh ta, anh ta thậm chí không buồn chớp mắt: "Tuyết Nhi vừa về nước, con bé cần cảm giác được yêu thương." "Mấy món thêu thùa rẻ tiền của bà cô, cứ tùy tiện tìm cái trung tâm sinh hoạt cộng đồng nào đó mà làm, đừng có chiếm chỗ Vân Thủy Các gây mất mặt nữa." Điện thoại cúp máy, tôi nhìn bà đang tràn đầy mong đợi bên cạnh, lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh. Mối tình ba năm này, tôi không cần nữa.