Em trai tôi đang chạy thận thì bị ngắt th/uốc do n/ợ phí, nó co quắp trên giường b/ệnh vì đ/au đớn. Tôi r/un r/ẩy gọi cho Lục Cảnh Hoài, c/ầu x/in anh chuyển số tiền c/ứu mạng năm trăm nghìn tệ trong tài khoản chung của chúng tôi. Vừa bắt máy, anh đã buông lời mỉa mai qua điện thoại: “Lâm Nam Tinh, cái hố không đáy là em trai cô, ch*t sớm cho rảnh n/ợ, đừng hòng lấy thêm một xu nào từ tôi nữa.” “Năm trăm nghìn đó tôi đã đặt m/ua một chiếc Porsche cho em trai Uyển Uyển rồi, người ta vừa đỗ đại học, cần một chiếc xe xịn để nở mày nở mặt.” Từ đầu dây bên kia, giọng nũng nịu của Tô Uyển vang lên: “Anh Cảnh Hoài, chị Nam Tinh sẽ không gi/ận chứ?” “Cô ta dám sao? Ăn của tôi, uống của tôi, cô ta có tư cách gì mà gi/ận.” Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, nhìn em trai mặt mày tái nhợt trên giường b/ệnh, tôi lau khô nước mắt. Tôi đặt bàn tay mình lên mu bàn tay lạnh ngắt của em, khẽ nói: “Tiểu Thần, đừng sợ, chị có cách.” Quay người lại, tôi gọi cho luật sư: “Giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn, tôi muốn Lục Cảnh Hoài phải ra đi với hai bàn tay trắng.”