Là người thừa kế của Q/uỷ Môn Huyền Mạch, tôi sở hữu thiên phú dị bẩm. Ngay khoảnh khắc đặt ngón tay lên mạch đ/ập, tôi có thể giao tiếp không rào cản với các cơ quan n/ội tạ/ng bên trong cơ thể. Khi chẩn đoán cho một gã nghiện rư/ợu, lá gan trong người hắn gào thét đi/ên cuồ/ng: “Mỗi ngày nửa cân rư/ợu trắng làm nền cộng thêm hai chai bia, nhìn màu của tôi xem, đậm đặc như trà để qua đêm, sắp bị ngâm cho thấm vị rồi đây này!” Khi chẩn đoán cho một người phụ nữ vô sinh, tử cung trong người cô ấy không ngừng thở dài: “Chất lượng nòng nọc của chồng cô ta kém đến mức bơi còn chẳng nổi, vậy mà còn dám trách tôi không biết cố gắng mỗi ngày sao?” Cho đến đêm đó, tôi đi công tác trở về, lúc đắp chăn cho Lục Thâm, tôi vô tình đặt tay lên mạch của anh ấy. Giây tiếp theo, giọng nói yếu ớt của thận truyền đến: “Dạo này hư quá rồi, ngày ba lần, quay cuồ/ng suốt nửa tháng, người bằng sắt cũng không chịu nổi!” Tim cũng tiếp lời ngay sau đó: “Mỗi khi điện thoại kiểm tra của cô ta gọi đến, tôi lại kích động đ/ập lo/ạn xạ, suýt chút nữa đ/ập vào xươ/ng sườn làm chính mình nghẹt thở!” Da dẻ thậm chí còn xù lông: “Người đàn bà x/ấu xa đó cào ch*t tôi rồi, sau lưng sắp bị cô ta cào thành mã QR luôn rồi! Vai cũng bị cắn một cái, chắc là đồ chó à!”