Đúng ngày kỷ niệm tám năm kết hôn, tôi vội vã chạy đến buổi trình diễn pháo hoa đầu tay của chồng. Những chùm pháo hoa màu xanh vừa vặn bay lên không trung, nở rộ thành chữ cái đầu trong họ của tôi là “W”. Hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe. Thế nhưng, khi tôi nhìn về phía đài quan sát đẹp nhất, tôi lại thấy bên cạnh Bùi Trí là một cô gái trẻ. Cô ta đang xúc động nhìn lên bầu trời đêm, đôi mắt cũng đẫm lệ. Lúc này tôi mới nhận ra, đó không phải chữ “W”. Mà là hai chữ “V” nối liền nhau thành “VV”. Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào, nhìn đứa con trai ba tuổi đang say giấc, tôi biết mình phải sớm tính toán cho tương lai. Gần mười hai giờ đêm, tiếng khóa cửa vang lên. Bùi Trí xách một chiếc vali màu hồng bước vào. Cô gái kia đi sát bên cạnh anh, tự nhiên như thể đang về nhà mình vậy. Nhìn thấy tôi trên cầu thang, anh dùng giọng điệu thông báo: “Nhà của Vi Vi hết hạn hợp đồng rồi, từ nay cô ấy sẽ sống cùng chúng ta.”