Ngày trở về, mẹ dậy từ rất sớm, nhét đầy ắp những thứ vào cốp xe của tôi. Năm mươi cân khoai lang, ba hũ lớn dưa muối, cùng hai bao tải khoai tây. Mắt mẹ đỏ hoe: "An An à, đây đều là đồ mẹ tự tay trồng, ở thành phố không m/ua được loại ngon thế này đâu. Mẹ sợ con ở ngoài ăn không quen, nên cố ý để dành cho con đấy." "Tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng đều là tấm lòng của mẹ, con mang về thì đừng có tiếc mà không ăn." Nhìn chiếc xe bị đ/è nặng đến mức gầm xe trũng xuống, lòng tôi cũng thấy xót xa, cảm thấy thực ra mẹ vẫn luôn yêu thương mình.