Người xưa có câu: "Thi ân bất cầu báo, mới là mỹ đức." Thế nhưng vì sao nàng hoa khôi này lại vươn tay đòi ông tiền th/uốc men, còn "sư tử ngoạm" đòi tận một trăm lượng? Dù rất muốn xoay người bỏ đi ngay lập tức, nhưng để tìm ra kẻ chủ mưu ám sát mình, đường đường là một vị Thừa tướng như ông cũng đành phải chấp nhận cảnh "kim ốc tàng kiều", nhẫn nhịn ở lại lầu xanh của nàng để dưỡng thương. Chỉ là qua vài ngày chung sống, ông nhận ra nàng không hề đáng gh/ét như mình tưởng. Ngược lại, ẩn sau những lời lẽ cay nghiệt ấy là một trái tim dịu dàng. Rõ ràng rất ham tiền, vậy mà vì một đứa trẻ không quen biết lại sẵn lòng bỏ ra cả đống bạc. Hóa ra nàng rơi vào chốn lầu xanh là để tìm ki/ếm người chị em thất lạc nhiều năm. Từng cái nhíu mày, nụ cười của nàng bắt đầu lởn vởn trong tâm trí ông không thôi. Khi nhìn thấy nàng suýt bị kẻ khác làm nh/ục, ngọn lửa gi/ận dữ trong lòng đã khẳng định với ông rằng mình đã yêu nàng. Thế nhưng, vào lúc kẻ ám sát ông đã bị bắt, ông buộc phải rời đi. Ngờ đâu lần gặp lại, nàng đã trở thành tì thiếp của người đàn ông khác?!