Ai cũng bảo Giang Du Bạch là kẻ có hiếu. Anh ta cưới vợ cho người cha đã khuất hai mươi năm của mình, rồi gọi tôi - người trẻ hơn anh ta hai tuổi - là mẹ. Nhưng thực ra là do tay tôi run, cộng nhầm điểm hảo cảm! Anh ta thực sự coi tôi là mẹ ruột. Khi tôi một lần nữa nói với anh ta rằng tôi không phải là mẹ anh ta, Giang Du Bạch lại phát đi/ên, ôm ch/ặt lấy tôi mà hít hà đi/ên cuồ/ng: "Mẹ chính là mẹ của con!"