“Chị ơi, nếu chị không đưa cho em năm triệu để đầu tư vào câu lạc bộ của Vũ Phi, em sẽ nhảy từ trên lầu này xuống!” Em gái Lâm Sơ Hạ đứng bên mép ban công tầng ba, dùng cái ch*t để u/y hi*p tôi. Kiếp trước, tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc, không những đưa tiền mà còn từ bỏ cả cơ hội đưa công ty lên sàn chứng khoán, ngày ngày lẽo đẽo theo sau dọn dẹp đống đổ nát do nó gây ra. Kết quả, nó cấu kết với gã l/ưu ma/nh tóc vàng kia, giở trò trên má phanh xe của tôi. Tôi cùng chiếc xe lao thẳng xuống vực thẳm, x/ác không còn nguyên vẹn. Tại linh đường của tôi, nó mặc váy đỏ, cười đến r/un r/ẩy cả người: “Bà cô già này cuối cùng cũng ch*t rồi, từ nay tiền của nhà họ Lâm đều là của tôi!” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày nó dùng cái ch*t để ép buộc tôi. Nhìn gương mặt đầy vẻ cậy thế của nó, tôi nhếch mép cười lạnh, tránh đường cho nó: “Nhảy đi, nhớ cắm đầu xuống dưới, như vậy sẽ bớt đ/au đớn hơn.”