Tôi đã bị xâm hại. Nhưng lại không thể cung cấp bất kỳ manh mối nào về kẻ thủ á/c. Bởi vì tôi đã bị chồng mình thôi miên sâu. Kết hôn ba năm, mỗi lần xảy ra tranh cãi, anh ta đều khiến tôi mất đi ý thức. Như một cái x/ác không h/ồn, không tranh không cãi. Giống như ngày hôm nay, chỉ vì tôi không muốn anh ta đi chúc mừng sinh nhật mối tình đầu của anh ta. Anh ta liền búng tay một cái trước mặt tôi. "Ngoan, nhắm mắt lại, như vậy em sẽ không thấy gh/en nữa." Tôi ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm ở con hẻm phía sau quán bar trong tình trạng quần áo xộc xệch. Toàn thân bầm tím tan nát, cơ thể đ/au đớn như bị x/é rá/ch. Tôi khóc lóc gọi điện cho anh ta. "Thẩm Diệc Bạch! Anh có biết là em vừa bị người ta ứ/c hi*p không?" Đầu dây bên kia, anh ta cười nhạt. "Xem ra em ngủ ngon lắm nhỉ." "Đã bắt đầu nói mớ rồi sao."